Chương 1203
Cô ấy xưa nay cực kỳ đáng tin cậy, Trương soái tin tưởng cô ấy, giao phó trọng trách cho cô ấy.
"Trọng trách" này là tuyệt mật, Trương Nam Thù không thể thổ lộ với bất kỳ ai, bao gồm cả Nhan Tâm.
Qua vài câu hàn huyên, sau khi cô hiểu rõ điểm này thì cũng im lặng không bàn tới. Giống như những người khác tɾong viện của Trương Nam Thù, cô không nói về hôn sự của Trương Nam Thù nữa.
Tuy nhiên, việc vú nuôi của Trương Nam Thù đang dọn dẹp tòa nhà hai tầng phía sau cửa thứ ba bên viện Đông, thuộc về một góc hậu hoa viên, rồi sơn sửa trang h0àng lại, Nhan Tâm biết rõ.
Cô cũng không hỏi nhiềụ
Nhan Tâm mới đến, Trương Nam Thù tiếp đãi cô vài ngày. Cô ấy không còn thời gian nữa, lại bắt đầu túc trực bên cạnh Trương soái không rời nửa bước, mỗi ngày dậy sớm ăn cơm xong là qua đó.
"... Tôi đã xem vài căn nhà, Đại tiểu thư có thể đi xem thử không?" Mấy ngày sau, Bạch Sương nói với cô.
Nhan Tâm gật đầụ
Cô và Bạch Sương ngồi xe ô tô của Trương Nam Thù, đi xem từng nơi một.
Những căn nhà gần phủ Đại soái, tinh xảo rộng rãi, giá cả cũng đắt đỏ vô cùng.
"Khó bán lại lắm đúng không?" Nhan Tâm nói "Thời thế loạn lạc thế này, nhà lại bán đắt như vậy, sau này làm sao sang tay đây?"
Cần phải đầu tư một khoản tiền rất lớn vào đây.
Nhan Tâm có tiền, nhưng đường phía trước của cô còn dài, tiền không thể tiêu lung tung.
Bạch Sương "Xem thêm những cái khác nhé?"
Căn viện cách phủ Đại soái khoảng chừng năm dặm cũng rất tốt, giá lại rẻ hơn mười lần.
"Ở xa thế này, Nam Thù có việc cũng không tìm thấy chúng ta." Nhan Tâm nói.
Cô vẫn muốn mua gần nhà Trương Nam Thù, chỉ là giá cả xót ruột, cô đang do dự.
Cô và Bạch Sương dạo quanh phố phường.
Đột nhiên có lính vác súng mở đường, phía sau có mấy chiếc xe ô tô chạy tới.
Nhan Tâm và Bạch Sương lùi vào lề đường.
Bắc Thành có vô số quyền quý, còn có một chính phủ dân chủ, cảnh tượng khí thế như vậy lại không nhìn ra là thế lực phương nào.
Chiếc ô tô đen bóng chạy vững vàng về phía trước, trên cửa sổ xe dùng rèm che kín, không nhìn thấy bóng người bên tɾong.
Ở chỗ rẽ, Nhan Tâm nhìn thấy một chiếc xe, ghế phụ lái có một người đàn ông trẻ tuổi, khuôn mặt hơi quen thuộc.
Gương mặt này, ngũ quan không thay đổi gì mấy, chỉ là đường nét trưởng thành hơn rất nhiềụ
Cô nhìn chằm chằm.
Bóng người ở ghế sau thoáng qua, cô loáng thoáng nhìn thấy nửa gương mặt dưới của một người.
Người đó cười một cái, má trái có lúm đồng tiền sâu hoắm.
Cảnh tượng này diễn ra quá nhanh, tɾong chớp nhoáng như tia lửa đïện, chỉ mơ hồ khoảng một giây, chiếc xe đã chạy qua trước mặt cô.
Sắc mặt cô vẫn như thường, thậm chí còn lùi lại vài bước về phía sau đám đông, quay đầu đi chỗ khác.
Cho đến khi đoàn xe rời đi, Nhan Tâm và Bạch Sương còn dạo phố thêm nửa giờ nữa, cô mới hơi run rẩy.
"Bạch Sương, tôi nhìn thấy thiếu soái." Cô đột ngột nói.
Bạch Sương kinh ngạc "Ở đâu?"
Cô ấy nhìn quanh bốn phía.
Nhan Tâm "Không phải bây giờ mà là nửa giờ trước. Trong chiếc xe đó, người ngồi ghế sau hình như là anh ấy."
Bạch Sương có chút lo lắng "Đại tiểu thư..."