⬅ Trước Tiếp ➡

"Các người càng cần Cảnh gia hơn." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Các người đón tôi về, không cần chịu sự khống chế của Thất Bối Lặc. Tôi nói bị một chiếc lá che mắt, chính là ý này."
Anh em Trương gia trầm ngâm hồi lâụ
Nhan Tâm bổ sung "Chúng tôi không cần quá nhiềụ Thiếu soái ở đây, chúng tôi tạm thời không định quay về, chỉ cần cho chúng tôi điều kiện giống như Cảnh Trọng Lẫm lúc trước."
Trương Tri lặng lẽ nhìn cô một cái "Việc này, lát nữa hãy nói."
"Tôi có thể cứu vị hôn phu của mình từ tay Thất Bối Lặc về, tôi cũng có thể lợi dụng͟͟ Nam Thù đưa hai chúng tôi ra ngoài. Các người phòng bị chúng tôi cũng vô dụng͟͟ thôi." Nhan Tâm nói.
Anh em Trương gia nhìn về phía Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù "Nhìn cái gì? Họ là bạn chí cốt của em. Các anh h0àn toàn không biết chuyện của em tɾong hai năm ở Nghi Thành.
Em và họ là chỗ giao tình sinh tử. Họ đến đây nói ngon nói ngọt, các anh lại giam lỏng họ tɾong viện, chẳng lẽ trông mong em cảm kích các người?"
Trương Lâm Quảng lại im lặng một lát, mới nói "Hai vị muốn đãi ngộ giống Cảnh Trọng Lẫm lúc trước, còn gì khác nữa không?"
"Hết rồi."
"Nếu hai vị nói lời không giữ lời thì liên minh của chúng tôi và Cảnh thị sẽ kết thúc." Trương Lâm Quảng nói.
Nhan Tâm không chọc giận anh ta thêm nữa, chỉ gật đầu "Anh yên tâm, chúng tôi nói lời giữ lời."
Trương Lâm Quảng "Làm phiền các người kiên nhẫn đợi năm ngày. Năm ngày sau, chúng tôi sẽ cho câu trả lời."
Hai anh em họ đi ra ngoài, cũng kéo cả Trương Nam Thù đi the0.
Ra khỏi viện, Trương Lâm Quảng mắng em gái "Sao em cứ ăn cây táo rào cây sung thế hả?"
"Là anh làm việc hồ đồ." Trương Nam Thù nói.
"Em suốt ngày như vậy, là muốn chọc tức chết anh. Một đứa hai đứa, chẳng đứa nào để anh bớt lo." Trương Lâm Quảng nói.
Trương Nam Thù "Bởi vì anh không có năng lực nên không thể phục chúng. Chỉ cần anh có bản lĩnh thì chúng em đều tin tưởng anh, còn gì để mà cãi nhau nữa?"
Trương Lâm Quảng tức đến phát điên.
Anh ta bỏ về.
Trương Tri lẳng lặng nhìn anh ta.
Trương Nam Thù cũng nhìn bóng lưng anh cả, cùng Trương Tri im lặng một lát.
"... Anh nghĩ gì thế?" Cô ấy hỏi Trương Tri.
Trương Tri "Anh ấy rất nôn nóng, lại không có bản lĩnh. Tâm anh ấy chưa chắc đã xấu, mục đích cũng là sau khi cha mất có thể ổn định được cái cơ ngơi lớn Trương gia này, nhưng đi sai đường rồi."
Trương Nam Thù "Anh có bản lĩnh thì phò tá anh ấy cho tốt, suốt ngày so đo với anh ấy làm gì?"
"Rốt cuộc em đứng về phe nào?" Trương Tri mắng cô ấy.
Trương Nam Thù trợn trắng mắt "Em không phải cái đuôi của hai anh, bớt nói kiểu đó đi, em chẳng đứng về phe ai cả. Sao anh biết đường anh cả đi là sai? Nói không chừng lựa chọn của anh ấy mới là đúng đắn."
"Em đọc sách chút đi." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù tức đến mức xì khói mũi.
Cục diện Bắc Thành quá mức phức tạp, mà anh em Trương thị còn trẻ, họ như đi trên băng mỏng, hai anh em chọn những con đường khác nhaụ
Ý kiến bất đồng rất lớn.
Có lẽ, kẻ âm thầm muốn làm tan rã Trương gia rất muốn nhìn thấy cục diện này.
Nếu Trương Nam Thù chọn phe anh cả, sẽ giúp anh ấy ép chết anh hai, ngược lại cũng thế.
Cô ấy không thể giúp ai cả.


⬅ Trước Tiếp ➡