⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm "A Tùng, cậu ấy là ai? Em từng mơ thấy cậu ấy, lần trước anh cũng nói rồi... Hơn nữa em hiểu được ám hiệu của cậu ấy..."
Cảnh Nguyên Chiêu "Chuyện này, hình như chúng ta chưa bình tâm nói chuyện với nhaụ Châu Châu Nhi, người cứu anh ở Quảng Thành thực sự là em chứ không phải Nhan Uyển Uyển. Là cô ta cướp công lao của em."
Nhan Tâm hơi nhíu mày.
"Em từng mơ thấy A Tùng đúng không? Trong mơ có anh không?" anh hỏi.
Nhan Tâm gật đầu "Có."
"Anh kể cho em nghe, em đừng sợ, cũng đừng khóc." anh nói.
Anh liền kể lại từng chuyện mình thấy tɾong mơ cho Nhan Tâm nghe.
Cô quả thực đã đến Quảng Thành, rồi bị Nhan Uyển Uyển hủy dung, cô và A Tùng đã cứu Cảnh Nguyên Chiêu, lại bị mẹ con Nhan Uyển Uyển hãm hại, những người tɾong thôn từng tiếp xúc với Nhan Tâm, đều chỉ thấy dáng vẻ cô bôi thuốc đen sì đầy mặt, chưa từng thấy dáng vẻ ban đầu của cô.
Nhan Uyển Uyển đã lợi dụng͟͟ điểm này, lại mua chuộc trưởng thôn, mưu hại A Tùng.
Trưởng thôn khăng khăng nói Nhan Uyển Uyển chính là người vẫn luôn sống ở nhà cũ của Nhan Ôn Lương. Những người khác dù cảm thấy cô ta không giống, nhưng cũng không có cách nào đưa ra bằng chứng.
Người duy nhất có thể khẳng định là A Tùng.
A Tùng suýt chút nữa cũng chết. Cậu ấy là gián điệp, đồng bọn của cậu ấy đã cứu cậu ấy tɾong lúc ngàn cân tre0 sợi tóc, cậu ấy mới thoát được một kiếp.
"... Lúc em về thành bị hạ dược, đầu bị thương, mấy tháng trời nửa tỉnh nửa mê, nên đã quên chuyện tɾong khoảng thời gian đó." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Anh nói vô cùng chắc chắn.
Anh nói anh đã thấy tɾong mơ.
Nhan Tâm cố gắng nhớ lại, đầu liền bắt đầu đaụ
Cơn đau sinh lý sẽ chặn đứng ký ức, cô dừng lại.
Nhan Tâm "Những gì anh nói mới hợp logic hơn. Nhan Uyển Uyển quả thực không biết y thuật, mà mắt, tai lại rất khó chữa, cô ta không thể nào lật sách y là chữa khỏi được. Bị thương, không ai chữa trị cũng sẽ không tự khỏi, mà em thì biết."
"Em tin rồi?"
"A Tùng là người sống sờ sờ, sự tồn tại của cậu ấy chứng minh những gì anh nói đều là thật, tại sao em không tin?" Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô thật chặt.
Nhan Tâm nghĩ đến kiếp trước của mình vẫn luôn không gặp được Cảnh Nguyên Chiêu, hóa ra là do Nhan Uyển Uyển cố tình ngăn cản.
Có thể còn có cả Thịnh Nhu Trinh.
"Em bảo Nam Thù đi tìm A Tùng, xem tình hình của cậu ấy. Cậu ấy có bị người của Thất Bối Lặc trừng phạt không?" Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Đây cũng là điều anh lo lắng. Địa vị của cậu ấy ở tùng Sơn gia không cao, lần này trở về là do cậu ấy giở trò mới tranh thủ được cơ hội.
Bây giờ anh mất tích, dù là Thất Bối Lặc hay người của bộ quân sự đều sẽ nghi ngờ cậu ấy cố tình thả lỏng, sao có thể tha nhẹ cho cậu ấy? Cậu ấy sẽ bị coi là kẻ phản bội mà xử quyết."
"Xử, xử quyết?" Tim Nhan Tâm thắt lại.
"Chuyến đi này của bọn anh, A Tùng không phải thủ lĩnh, cậu ấy chỉ chăm sóc anh. Bây giờ không biết đã nghi ngờ đến đầu cậu ấy hay chưa." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Em đi tìm Nam Thù, nhờ cô ấy tìm..."
Anh em Trương gia sẽ giúp sao?
Họ không hề muốn người ngoài và Thất Bối Lặc biết Cảnh Nguyên Chiêu đang ở tɾong tay họ.
Nam Thù thì sao?


⬅ Trước Tiếp ➡