Chương 1226
Con tin mà Thất Bối Lặc tốn bao tâm tư bắt được, là con bài tốt nhất để nắm thóp Cảnh thị. Kết quả người thì mất, người chịu trách nhiệm chẳng phải sẽ phát điên sao?
Ô Bằng là kẻ nội gián, ông ta là một tɾong những người tiếp ứng, ông ta chắc chắn phải chịu trách nhiệm.
"Ông ta chết rồi sao?" Trương Nam Thù hỏi.
Tôn Mục ngẫm nghĩ câu này "Cô cảm thấy ông ta sẽ chết?"
Trương Nam Thù cau mày "Cái con người này sao thế nhỉ?"
Tôn Mục lẳng lặng nhìn cô ấy, màu mắt đậm đặc, nhưng ánh mắt lại không chút gợn sóng "Nam Thù, cô nhờ tôi làm việc nhưng lại che che giấu giấu, tôi phải hỏi cho rõ.
Nếu cô cảm thấy Ô Bằng sẽ chết, tức là đã xảy ra biến cố rất lớn, biến cố này sẽ liên lụy đến cô. Phân tích này của tôi có đúng không?"
Trương Nam Thù "Đừng có khoe khoang sự thông minh trước mặt tôi. Ngoài phiền phức ra thì chẳng có tác dụng͟͟ gì."
"Chỉ là hỏi cho rõ để dễ làm việc cho cô thôi." Tôn Mục nói "Cô quan tâm đến sự sống chết của ông ta, vậy thì, nhà các cô đã bắt được thiếu soái Cảnh?"
Trương Nam Thù kinh ngạc nhìn anh ấy.
Tôn Mục "Tôi đoán đúng rồi?"
Cô ấy giận dữ đứng dậy, trừng mắt nhìn anh ấy "Tôn Mục, anh muốn làm gì?"
Tôn Mục từ từ đứng dậy "Tôi và cô là một thể, cô có thể tin tưởng tôi. Mật báo tôi nhận được là Thất Bối Lặc đã nắm được con tin của Cảnh thị, nhưng lại không có chỗ dựa, tạm thời không dám đàm phán với Cảnh thị, đành phải giấu con tin đi."
Đàm phán cần phải thực lực tương đương nhau mới có phần thắng.
Linh dương dù có cướp được hổ con, cũng không có tư cách ngồi vào bàn đàm phán với hổ.
Trước khi tìm được chỗ dựa thực sự, Thất Bối Lặc không dám để lộ tin tức thiếu soái Cảnh đang ở tɾong tay anh ta ra ngoài.
Tin tức Tôn Mục nhận được là người đã mất.
Trương Nam Thù lại có quan hệ rất tốt với thiếu soái Cảnh, mà cô ấy lại nhờ Tôn Mục đưa cô ấy và vị hôn thê của thiếu soái Cảnh đến khách sạn Vạn Quốc một chuyến.
Lúc đó Tôn Mục không biết họ đi làm gì.
Mãi đến khi anh ấy mua được tin tức từ Mã Bang mới chợt hiểu ra.
Trương Nam Thù vẫn không chịu nói thật với anh ấy, nhưng lại muốn anh ấy vào khách sạn Vạn Quốc để thăm dò nội tình.
"... Nam Thù, bí mật không dùng tiền để trao đổi thì cũng nên dùng thành ý." Tôn Mục nói "Cô sắp là vợ của tôi rồi, chẳng lẽ hai chúng ta cũng phải che che giấu giấu không thành thật với nhau?"
Trương Nam Thù ngồi xuống lại.
"Tôi không thể nói với anh gì hết. Đây là lời nói thật, nó không dễ nghe." Cô ấy nói.
Tôn Mục cười cười "Nói thật cũng được coi là một loại thành thật. Tôi chấp nhận."
Lại nói "Cần tôi đến khách sạn Vạn Quốc xem cái gì?"
"Có một bọn họ là khách quý của Ô Bằng. Tôi muốn biết nhóm người này hiện đang ở đâụ" Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Tôi nhớ năm người đó..."
Anh ấy mô tả sơ qua những người mình nhìn thấy lúc đó.
Trương Nam Thù hơi ngạc nhiên "Chỉ mới liếc qua loa một cái mà anh đã nhớ được đặc điểm của người ta?"
Tôn Mục "Không có “qua loa”, tôi đã nhìn rất kỹ. Chỉ là thời gian nhìn không lâu, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không chuyên tâm."
Trương Nam Thù "Ồ, tôi còn tưởng lúc đó anh..."