⬅ Trước Tiếp ➡

“Mặc quần áo vào ” Cô ấy kéo chiếc chăn hè mỏng manh trùm kín đầu, không muốn nhìn anh ấy.
Tôn Mục kéo Trương Nam Thù từ tɾong chăn ra.
Anh ấy cúi đầu nhìn cô ấy.
Trương Nam Thù như một đóa hoa đọng sương, đôi mắt ướt át, phong tình yểu điệụ
Tôn Mục nhẹ nhàng đỡ cằn nhằn.”
Trương Nam Thù “Anh ra ngoài trước đi, em muốn thay quần áo.”
Tôn Mục đi rửa mặt.
Buổi sáng anh ấy có chút việc, nói với Trương Nam Thù một tiếng rồi đi ra ngoài.
Vú nuôi chúc mừng Trương Nam Thù “Sau này là người lớn rồi.”
Sau cơn mưa lớn, hơi nóng giảm đi quá nửa, Trương Nam Thù vẫn cảm thấy một trận sóng nhiệt phả vào mặt, má cô ấy nóng bừng.
Cô ấy nhìn vú nuôi “Mọi người phải kính trọng anh ấy. Anh ấy sống ở được chểnh mảng chỗ nào.”
Dù sao cũng là chồng cô ấy rồi.
“Cái này cô yên tâm.” Vú nuôi nói “Người của cô gia đâu? Thật sự không đưa một ai đến sao?”
“Anh ấy không muốn đưa, thôi bỏ đi.” Trương Nam Thù nói.
Cuộc hôn nhân này có thể đi bao xa, Trương Nam Thù không biết.
Nếu cô ấy sinh được con trai thì cô ấy sẽ không cần chồng đến thế nữa.
Tôn Mục thì sao?
Anh ấy chỉ coi nơi này là “nha môn”, làm chồng của Trương Nam Thù giống như đến làm việc, anh ấy cũng chưa chắc định ở bên cạnh cô ấy mãi.
Trương Nam Thù không muốn cưỡng cầụ
“Nam Thù.” Vú nuôi thấy cô ấy ngẩn người, đột nhiên nghiêm giọng.
Trương Nam Thù h0àn hồn “Sao ạ?”
“Đừng đa nghi, Nam Thù.” Vú nuôi nói “Đây là viện của cô. Cô gia cân nhắc, có lẽ là sợ người của cậu ấy qua đây, cô sẽ thấy bất tiện.”
Trương Nam Thù “Tôi biết...”
“Cậu ấy là con rể Đại soái chọn, rất quan trọng với cô. Nam Thù, khoan dung với cậu ấy một chút, ít nhất trước khi việc lớn ngã ngũ, vợ chồng đừng để sinh ra lòng xa cách.” Vú nuôi lại nói.
Trương Nam Thù nghiêm túc gật đầu “Bà yên tâm.”
Vú nuôi an tâm, lại nói “Việc bên khu đóng quân hoãn lại một chút, có Quân đoàn trưởng Lưu rồi. Cô gia ở lại tɾong thành nhiều hơn để bầu bạn với cô.”
“Tôi cũng không cần bầu bạn...”
“Sớm mang thai đi. Mang thai là yên tâm rồi.” Vú nuôi nói.
Trương Nam Thù “...”
Buổi trưa, Trương Nam Thù sai người đưa một bát chè lạnh cho Nhan Tâm, rồi sang chỗ cô ăn cơm trưa.
Sau bữa cơm, Cảnh Nguyên Chiêu đi ngủ trưa, Nhan Tâm và Trương Nam Thù ngồi ở phòng khách uống cà phê, tán gẫu chuyện vặt.
Trương Nam Thù liền kể với Nhan Tâm, tối qua cô ấy và Tôn Mục đã động phòng.
Nhan Tâm quan sát sắc mặt cô ấy “Cô có chút khổ não. Là không thích con người anh ấy lắm, cảm thấy thân mật với anh ấy rất khó xử sao?”
Trương Nam Thù “Không có.”
Thân mật với Tôn Mục không làm cô ấy khó xử.
Có lẽ là do gu thẩm mỹ, Trương Nam Thù thích kiểu đàn ông rất tài giỏi, nhưng khí chất lại vô cùng tỏa nắng ôn hòa.
Ví dụ như Đường Bạch.
Tôn Mục còn lâu mới được gọi là hoạt bát tỏa nắng, càng chẳng có gì ôn hòa. Anh ấy rất nghiêm nghị, đâu ra đấy.
Bình thường nhìn anh ấy, Trương Nam Thù cảm thấy anh ấy cũng thường thôi.
Nhưng lần trước ở tiệm may, tưởng anh ấy là người đàn ông xa lạ, thoáng nhìn qua, khí chất anh ấy tốt quá mức, mà tɾong màn trướng ánh sáng mờ ảo, anh ấy bất kể là dáng người hay dung mạo, đều là cực phẩm.


⬅ Trước Tiếp ➡