⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ấy chưa lớn tuổi lắm, trên mặt chưa có nếp nhăn, nhưng cũng đã bớt đi vẻ thanh xuân.
"Em là Nam Thù?" Người phụ nữ có chút xúc trông giống hệt phu nhân "
Trương Nam Thù hơi sững sờ "Chúng ta từng gặp nhau sao?"
"Em không nhớ ư? Lần đó..." Người phụ nữ định nắm tay Trương Nam Thù.
Đúng lúc này Tôn Mục trở về.
Anh ấy vừa bước vào cửa, một người hầu khác đang trực ở cửa đã báo cho anh ấy biết Trương Nam Thù đến, anh ấy sải bước đi vào tɾong.
"Nam Thù, có chuyện gì không?" Tôn Mục hỏi.
Trương Nam Thù "Không có gì, em đi ngang qua thôi. Nghe anh nhắc đến căn nhà ở ngõ Ngũ Tỉnh cho hai mẹ con chị họ mượn ở, nên tiện đường ghé qua xem."
"Đúng vậy, nếu không có Hàm Mặc thì mẹ con chị không biết đi đâu về đâu nữa." Chị họ cười nói.
Trương Nam Thù ngạc nhiên nhìn Tôn Mục "Tên ở nhà của anh là Hàm Mặc?"
Từ Đồng Nguyệt lau nước mắt, đôi mắt ngấn nước "Nam Thù chưa biết sao? Hồi đi học anh ấy tên là Tôn Hàm Mặc."
Trương Nam Thù chợt nhớ ra điều gì đó.
Trong ký ức, hình như cô ấy từng nằng nặc đòi đi "tìm anh Hàm Mặc đắp người tuyết cho con", chắc là lúc còn rất nhỏ, cụ thể mấy tuổi thì không nhớ rõ.
Bạn của cô ấy nhiều vô kể, ai cũng chiều chuộng cô ấy, bao gồm cả cha mẹ, các anh trai.
Bạn chơi từ thuở nhỏ, giữa đường vì lý do gì mà đứt liên lạc, Trương Nam Thù cũng chưa từng nghĩ nhiềụ
"... Thôi không nhắc chuyện này nữa." Tôn Mục ngắt lời "Nam Thù, em ngồi đi."
Anh ấy lại nhìn sang Từ Đồng Nguyệt "Cô sao thế?"
"Tôi đến báo cho anh biết, Mễ Lạp chết rồi." Từ Đồng Nguyệt nói, giọng lại nghẹn ngào.
Tôn Mục "Cô nén bi thương."
"Tôi không có cách nào tự an ủi mình được, Mễ Lạp đã ở bên tôi năm năm rồi. Nó đột ngột ra đi như vậy, tɾong lòng tôi rất khó chịụ" Từ Đồng Nguyệt lại khóc.
Cô ta quay mặt đi, lau nước mắt, hồi lâu mới nói "Hàm Mặc, anh có thể tặng Tuyết Ảnh cho tôi được không?"
"Nó là mèo g͙ià rồi, đã mười lăm tuổi, không thích hợp để tặng người khác." Tôn Mục nói.
Từ Đồng Nguyệt "Vậy... Tôi thực sự không tìm được con mèo nào giống Mễ Lạp nữa. Anh có thể giúp tôi để ý không?"
"Được, nếu thấy tôi sẽ cho người báo cô." Tôn Mục nói "Ra ngoài nãy giờ cũng lâu rồi nhỉ? Trời không còn sớm nữa, cô về sớm đi, kẻo Từ phu nhân lo lắng."
Anh ấy tiễn Từ Đồng Nguyệt ra ngoài.
Trương Nam Thù thu hồi tầm mắt.
Cô ấy ngồi đó, tɾong lòng cười lạnh một tiếng.
Chị họ của Tôn Mục lại cứ muốn nói chuyện với Trương Nam Thù.
"Em nghe Tôn Mục nói, chị là chị họ bên dì của anh ấy, chị..."
"Chị ly hôn rồi trở về. Chị tên là Phương Doanh, em cứ gọi chị là Doanh Doanh là được." Chị họ nói.
"Chị Doanh Doanh." Trương Nam Thù thuận thế gọi.
Hai người hàn huyên vài câu, chủ đề câu chuyện dần mở ra.
Phương Doanh kể với Trương Nam Thù "Chị đi cùng chồng cũ sang Anh du học. Anh ta học, còn chị chăm sóc con cái, lo liệu cơm nước sinh hoạt cho anh ta.
Vốn dĩ tình cảm vợ chồng rất tốt, sau này anh ta ċһán. Nói con cái làm phiền anh ta học tập, chị ảnh hưởng đến việc học của anh ta.
Từ lúc anh ta bắt đầu tỏ thái độ khó chịu, chị đã biết có điều không ổn. Sau này hỏi ra, quả nhiên là qua lại quá mức thân mật với bạn học nữ cùng trường."


⬅ Trước Tiếp ➡