⬅ Trước Tiếp ➡

Bị Nhan Tâm chặn lại, anh ta vô cùng phiền não "Tình báo gì?"
"Tôi biết được phương thức truyền tin bình thường của Đảng Bảo Hoàng." Nhan Tâm nói.
Ánh mắt Trương Tri co rụt lại "Cái gì?"
"Lấy tiệm hút thuốc phiện làm cứ điểm, tre0 một loại cờ hình rùa g͙ià chính là có tin tức truyền đến. Người của Đảng Bảo Hoàng sẽ luôn để ý tiệm thuốc phiện này, nhìn thấy tre0 cờ sẽ đi vào." Nhan Tâm nói.
Đây là A Tùng nói cho cô biết.
Cậu ấy hỏi Nhan Tâm nghĩa của một từ.
Từ đó, tɾong tiếng Quảng Thành là một câu đố, đáp án là con rùa g͙ià hút thuốc.
Nhan Tâm và A Tùng chắc chắn thường xuyên trộm đồ rừng của thợ săn, hai người họ có rất nhiều động tác nhỏ để truyền tin.
Dù cô không nhớ rõ nhưng A Tùng vừa nói từ đó, Nhan Tâm lập tức hiểu ngay.
Mà trên người Thất Bối Lặc có mùi thuốc phiện thoang thoảng, tựa như bột đậu nành.
Nhan Tâm là thầy thuốc, cô có thể "nhìn hình dáng, biết bệnh tình", nhìn sắc mặt Thất Bối Lặc, anh ta không hề nghiện thuốc.
Điều này có nghĩa là việc anh ta thỉnh thoảng ra vào tiệm thuốc phiện không phải để tiêu khiển.
"... Tin tức có đáng tin không?" Ánh mắt Trương Tri càng thêm căng thẳng.
Nhan Tâm "Anh tự mình đi kiểm chứng, tôi chỉ nói cho anh biết chuyện này. Một khi thành công, anh hãy nghĩ cách đưa A Tùng ra khỏi tay Thất Bối Lặc, được không?"
"A Tùng nào?"
"Cậu ấy là em trai của Tùng Sơn Thắng."
"Người Đông Dương? Sau khi đưa ra thì sao, cô không đến mức muốn đón cậu ta vào phủ chứ?" Trương Tri cảnh giác hỏi.
Nhan Tâm "Đến lúc đó hẵng nói."
Trương Tri "..."
Khi Nhan Tâm trở lại viện của Trương Nam Thù, h0àng hôn đã buông xuống, ánh ráng chiều đỏ rực nhuộm cả sân vườn một màu lộng lẫy.
Trương Nam Thù, Tôn Mục và Cảnh Nguyên Chiêu đang ngồi ở phòng khách ăn đồ ngọt giải nhiệt do chị Trình làm.
"... Sao rồi, thành công không?" Tôn Mục hỏi.
Nhan Tâm "Bạch Sương đã dụ thầy thuốc trực đi chỗ khác, tôi và Thời phu nhân nói chuyện vài câụ Có thành công hay không thì tùy vào tạo hóa vậy."
Tôn Mục "Cô đã xưng tên chưa?"
Anh ấy dặn Nhan Tâm nhất định phải nói tên húy của ông nội mình.
Lần trước, Lỗ Xương Hoành kia ngạo mạn vô lễ, nói ông ta không biết Nhan Ôn Lương. Nhưng Tôn Mục nói Nhan Ôn Lương là thần y thiên hạ đều biết, danh tiếng của ông cụ rất vang dội.
Những gia đình có chút kiến thức ở Bắc Thành đều biết thần y Nhan.
Trước kia, Thái hậu còn đặc biệt phái người xuống phía Nam mời Nhan Ôn Lương đến khám bệnh, mà Nhan Ôn Lương cũng chữa khỏi cho bà ấy, danh tiếng càng thêm hiển hách.
Những sự tích huy h0àng đó, khoảng cách quá xa, Nhan Tâm còn chưa ra đời.
"Đã nói rồi." Nhan Tâm đáp.
Tôn Mục "Vậy thì chờ đi, sẽ có tin tốt thôi."
Trương Nam Thù bưng một bát đồ ngọt mát lạnh cho cô "Ăn chút đi, nóng cả ngày rồi."
Cảnh Nguyên Chiêu thì hỏi "Sắc mặt có chút căng thẳng, sao vậy? Mọi việc không phải rất thuận lợi sao?"
"Không sao." Nhan Tâm cười cười.
Đợi Trương Nam Thù và Tôn Mục rời đi, Nhan Tâm mới kể chuyện mình gặp A Tùng cho Cảnh Nguyên Chiêu nghe.
Cô hỏi Cảnh Nguyên Chiêu "Anh cảm thấy cậu ấy có phải là gián điệp hai mang không?"
Cảnh Nguyên Chiêu trầm ngâm một lát.


⬅ Trước Tiếp ➡