⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng nâng cằm cô lên "Sợ không?"
"Không sợ."
"Không sợ là tốt." Cảnh Nguyên Chiêu hôn lên, "Châu Châu Nhi, để anh giúp em. Tên què cũng có thể thừa dịp bất ngờ, giúp em một tay."
Nhan Tâm cười.
"Được." Cô nói, đáp lại nụ hôn của anh "Có anh ở bên cạnh, em không sợ gì cả."
Nhan Tâm cảm thấy Thất Bối Lặc muốn trừ khử cô.
Cô nói với Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu tin vào phán đoán của cô.
Nhưng chuyện này Nhan Tâm không nói cho Trương Tri và Trương Nam Thù.
Cục diện Trương gia căng thẳng, Trương Nam Thù có áp lực rất lớn, Nhan Tâm không muốn gây thêm phiền phức cho cô ấy nữa.
Trong lòng có phán đoán như vậy, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu cẩn thận mọi nơi, mỗi chi tiết nhỏ cũng không chịu bỏ qua. Ngoài việc chú ý Đại thiếu phu nhân Doãn Khanh Vân, Nhan Tâm cũng để ý những người hầu hoặc phó quan khác.
"Muốn trừ khử em, đương nhiên là vì lợi ích. Cách chết của em, hẳn phải có chút tính toán." Nhan Tâm lại nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nếu là em thì em làm thế nào?"
Nhan Tâm "Anh nói của anh trước đi."
"Trong mắt Thất Bối Lặc, em ở Cảnh gia cũng chẳng có địa vị gì. Muốn cái chết của em có giá trị, mục tiêu vẫn là Nam Thù.
Dĩ nhiên là sẽ giá họa cho Trương Tri hoặc Tôn Mục, khiến Nam Thù mất đi chỗ dựa, chỉ có thể dựa vào Trương Lâm Quảng." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Em cũng nghĩ như vậy."
"Vợ chồng tâm linh tương thông." Cảnh Nguyên Chiêu cười.
Nhan Tâm lập tức ngồi vào lòng anh "Còn chưa phải vợ chồng."
Cảnh Nguyên Chiêu ôm e0 cô, tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô.
"... Thật sự đợi hai năm sau mới có thể cưới em sao? Em mà không đợi được chạy mất, anh hối hận không kịp đấy." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Em chạy đằng trời, anh cũng tìm về được."
Nhan Tâm ôm cổ anh, ghé vào tai anh "Anh vẫn còn tɾong mơ sao? A Chiêu, tỉnh lại đi, em không phải Nhan Tâm tɾong mơ nữa. Anh ôm em, anh có thể chạm vào em."
Cô cầm tay anh, luồn vào tɾong vạt áo mình.
Hô hấp Cảnh Nguyên Chiêu thắt lại.
Máu huyết toàn thân anh đều đang chạy về một hướng nào đó, khiến não bộ anh suy nghĩ có chút không thông suốt.
Anh dùng sức cắn nhẹ môi cô "Em đang thử thách anh à?"
"Lúc anh ở tɾong mơ, có muốn như vậy không?" Cô hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh không có khả năng tự chủ đâụ Châu Châu Nhi, em sắp ép anh điên rồi..."
"Chúng ta kết hôn đi?" Cô lại nói.
Những ngày anh mất tích, cô vô số lần thề nguyện với trời, chỉ cần có thể tìm được anh, cô sẽ lập tức kết hôn với anh.
Một đôi nến đỏ, một bộ áo cưới, trời đất làm mối, cô muốn gả mình cho anh.
Ông trời thật sự đưa anh về bên cạnh cô rồi, the0 lý Nhan Tâm nên thực hiện lời hứa của mình.
Cảm xúc của anh ở tɾong mơ quá lâu rồi, cũng nên thoát ra thôi. Cái người hào sảng, không câu nệ tiểu tiết là anh, mới là niềm khao khát ấm áp nhất của Nhan Tâm.
"Châu Châu Nhi..."
"Đây là lần thứ hai em nói câu này." Nhan Tâm nói "Anh vẫn không đồng ý thì đợi em hỏi anh lần thứ ba. Nếu anh còn từ chối em thì em sẽ thực sự tức giận đấy."
Cảnh Nguyên Chiêu dùng sức hôn lên môi cô.
Đêm hôm đó, bọn họ vẫn chưa làm vợ chồng thực sự.
Sáng sớm hôm sau, Cảnh Nguyên Chiêu gọi phó quan Tống Dương của mình đến.


⬅ Trước Tiếp ➡