Chương 1321
Anh ấy lập công rồi, lại vì phu nhân nói vài câu tốt đẹp nên Đại soái đã đặt cách đề bạt anh ấy.
Nếu Tôn phu nhân không qua đời, có lẽ hai nhà vẫn thường xuyên qua lại, không chừng Trương Nam Thù cũng sẽ gả cho Tôn Mục.
Vận mệnh thật khó lường trước.
Tôn Mục tắm xong đi ra, vú nuôi sai người chuẩn bị cơm tối.
Trương Nam Thù ngồi xuống ăn cơm, hỏi Tôn Mục "Anh nói anh có một con mèo. Con mèo đó là con đã cắn chết con chim của em sao?"
Đôi đũa tɾong tay Tôn Mục hơi khựng lại.
"... Phải."
Anh ấy dường như muốn biện giải vài câu, nhưng muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ trả lời một từ này.
Cảm xúc Trương Nam Thù phức tạp.
Tôn Mục "Em còn hận nó không?"
Câu hỏi này rất kỳ quái.
Trương Nam Thù ngước mắt quan sát anh ấy.
Anh ấy lại dùng ánh mắt yên tĩnh nhìn lại cô ấy, dường như đang đợi một câu trả lời thận trọng.
Trương Nam Thù nghĩ đến, đó là con mèo g͙ià bầu bạn với anh ấy mười mấy năm rồi, chắc chắn anh ấy không muốn Trương Nam Thù ghét bỏ nó.
Hơn nữa, đây không phải lỗi của mèo. Là có người cứ nhất định phải nuôi mèo và chim cùng một chỗ, vi phạm bản tính của thú cưng.
Mèo nhất định sẽ vồ chim.
Trương Nam Thù đã không còn là trẻ con nữa, cô ấy lắc đầu "Chuyện cũ bao nhiêu năm rồi. Nếu vú nuôi em không nói thì em cũng chẳng nhớ được. Không hận nữa, anh yên tâm."
Tôn Mục khẽ gật đầụ
Hai người yên lặng ăn cơm tối.
"Tôn Mục."
"Hửm?"
"Nếu mẹ anh không qua đời sớm thì chúng ta mới được tính là thanh mai trúc mã. Chúng ta quen biết sớm hơn." Trương Nam Thù đột nhiên nói.
Cô ấy chắc chắn quen Tôn Mục trước Từ Đồng Nguyệt.
Cô ấy nói xong, bất tri bất giác nhận ra mình nói sai.
Mẹ qua đời là đả kích rất lớn đối với con cái.
Tôn Mục cười cười "Bây giờ không tính sao? Chúng ta quen nhau từ rất nhỏ, đó là sự thật."
Trương Nam Thù "Em không thích Từ Đồng Nguyệt. Nhẫn phỉ thúy thì thôi, lần sau anh đừng tặng quà cho cô ta, càng đừng để em biết."
Tôn Mục "Được."
Trương Nam Thù rất muốn nói, anh cũng đừng thích Từ Đồng Nguyệt.
Anh có người tɾong lòng em không quản, nhưng đừng là Từ Đồng Nguyệt. Người phụ nữ đó ghê tởm chết đi được, Trương Nam Thù cực ghét cô ta.
Trương Nam Thù ngủ một giấc, liền ném những chuyện này ra sau đầụ
Đối với cô ấy mà nói, những chuyện này đều là chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi, mà mỗi ngày cô ấy đều có rất nhiều việc lớn phải xử lý.
Cô ấy không có tinh lực suốt ngày đi nhìn chằm chằm Tôn Mục.
Đây là sân viện của cô ấy, nhà của cô ấy. Cô ấy có địa bàn, có tiền có quân đội, Tôn Mục chỉ là một mắt xích tɾong cuộc sống của cô ấy.
Chỉ cần không quá ghê tởm, Trương Nam Thù đều sẽ tha cho anh ấy.
Cô ấy còn nói với Nhan Tâm "Tôi đột nhiên hiểu được phu nhân."
Phu nhân cô ấy nói là Cảnh phu nhân Thịnh Uẩn.
"Hiểu thế nào?"