⬅ Trước Tiếp ➡

Lần tán gẫu này, Trương Nam Thù đã thông suốt một số vấn đề.
Niềm vui chăn gối cũng coi như một loại phần thưởng cô ấy dành cho Tôn Mục, đêm đến đồng ý cho anh ấy ôm ngủ, cũng coi là vậy.
Thời điểm đã vào giữa thu, ban đêm ngủ cần đắp chăn mỏng, bị anh ấy ôm cũng sẽ không nóng toát mồ hôi như mùa hè.
Cô ấy cũng không giục Tôn Mục đi nữa.
Kinh nguyệt của Trương Nam Thù kết thúc, ngay hôm đó cô ấy đã nói cho Tôn Mục biết.
Là buổi sáng, cô ấy ăn sáng xong, thấy Tôn Mục định ra ngoài, thấp giọng nói với anh ấy "Hôm nay về sớm chút nhé."
Tôn Mục đang cài khuy măng sét áo sơ mi "Được. Em muốn ăn gì? Anh mang về cho em."
Trương Nam Thù "Muốn ăn gì cũng được sao?"
"Em muốn ăn gì?" Tôn Mục thận trọng hẳn lên "Đương nhiên phải là thứ mua được."
Trương Nam Thù ghé vào tai anh ấy "Ăn anh đi."
Tôn Mục sửng sốt.
Cô ấy bám vào vai anh ấy, ghé sát tai anh ấy nói chuyện "Người em sạch rồi, tối nay có thể..."
Khuy măng sét của Tôn Mục buông ra, cánh tay dài gom lại, ôm lấy e0 cô ấy.
Trương Nam Thù bị anh ấy dùng sức ôm lấy.
Những người hầu gái tɾong phòng vội vàng tránh ra ngoài, thành thục đến mức khiến người ta đau lòng.
Tôn Mục "Về phòng nói."
"Không được " Trương Nam Thù cố gắng giãy giụa "Buổi sáng em có không ít việc, các quản sự còn đang đợi. Đúng rồi, em còn..."
Lời nói bị nhấn chìm tɾong nụ hôn của anh ấy.
Anh ấy chặn môi cô ấy lại, cứ thế bế cô ấy về phòng ngủ.
Trương Nam Thù bị hôn đến hơi mơ màng, rơi xuống giường, còn muốn nói chút gì đó, lại bị anh ấy đè chặt.
Mưa gió cuốn lấy cô ấy, cô ấy giống như ngồi ở mũi thuyền, dập dềnh đến choáng váng.
Khi kết thúc, mồ hôi trên thái dương anh ấy nhỏ xuống người cô ấy, anh ấy dùng tay lau đi.
Động tác nhẹ nhàng, Trương Nam Thù thoải mái hừ một tiếng.
Hai người nằm nghỉ ngơi, cô ấy mệt đến đầu óc trống rỗng.
Tôn Mục ôm cô ấy, cũng không nói lời nào.
Hồi lâu, Trương Nam Thù h0àn hồn từ tɾong dư âm, cầm lấy đồng hồ đe0 tay của mình xem giờ "Bây giờ mấy giờ rồi?"
"Vẫn chưa đến giờ cơm trưa." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Anh không ra ngoài à?"
"Cũng không có việc gì gấp." Anh ấy nói.
Anh ấy nhẹ nhàng vuốt ve đầu vai cô ấy, lại trao đổi nụ hôn với cô ấy.
Trong lúc bất tri bất giác, anh ấy lại ngóc đầu trở lại.
Trương Nam Thù mệt rồi, đẩy đẩy anh ấy "Anh là quỷ đói đầu thai à?"
Tôn Mục "Cũng không đói, nhưng rất thèm."
Phải ăn vào tɾong miệng mới yên tâm.
Anh ấy đột nhiên lật người cô ấy lại.
Trên giường mềm mại, khác với lần trước ở tɾong bồn tắm, Trương Nam Thù không mệt như vậy.
Cảm giác rất mới lạ, dẫn đến cảm xúc của cô ấy hỗn loạn, trên mặt mồ hôi nhễ nhại, tóc dính vào má, cô ấy gọi tên anh ấy tɾong sự lộn xộn "Tôn Mục."
Tôn Mục dán sát vào "Nam Thù, anh ở đây..."
Trương Nam Thù không nói được lời nào khác, chỉ gọi tên anh ấy.
Nhưng Tôn Mục dường như rất kích động.
Trương Nam Thù không biết sau đó mình ngủ thiếp đi lúc nào.
Khi cô ấy tỉnh dậy, bản thân đã thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, bụng đói kêu ùng ục.
Tôn Mục vẫn còn ôm cô ấy.


⬅ Trước Tiếp ➡