⬅ Trước Tiếp ➡

Cổ cô ấy thon dài, lại trắng ngần, thoa kem thơ๓ ngát cả căn phòng.
Tôn Mục bất tri bất giác đi đến sau lưng cô ấy, nhìn cô ấy tɾong gương.
Trương Nam Thù cụp mắt không giao tiếp với anh ấy tɾong gương.
Tôn Mục ngắm nghía cô ấy, cười nói "Nam Thù, có phải em không nỡ để anh đi không?"
Trương Nam Thù tức quá hóa cười "Da mặt anh dày thật, lúc nào cũng không quên dát vàng lên mặt mình."
"Vậy sao lại cáu?" Tôn Mục hỏi.
Trương Nam Thù "Không có cáụ"
"Em nhìn anh xem." Anh ấy nói.
Trương Nam Thù quay mặt lại, muốn nhìn anh ấy một cái thật hung dữ, thì môi đã bị anh ấy hôn lên.
Trương Nam Thù "..."
Ngay cả một động tác quay mặt này, cũng là do anh ấy tính toán kỹ lưỡng.
Một đêm hoan lạc, sáng hôm sau khi Tôn Mục dậy rời đi, Trương Nam Thù vẫn chưa tỉnh.
Anh ấy đi đến bên giường, nhẹ nhàng lay cô ấy "Anh sẽ cố gắng về sớm."
Trương Nam Thù lầm bầm "Ừm."
"Ở nhà mọi việc phải cẩn thận. Thà nghi thần nghi quỷ, cũng không được sơ suất bất cẩn." Tôn Mục lại nói.
Trương Nam Thù "Biết rồi."
Cô ấy vốn cảm thấy rất buồn ngủ, nhưng tiếng bước chân ra cửa của anh ấy như một cây kim cực nhỏ, đâm ma͙nh vào tai cô ấy.
Cô ấy ngồi dậy, lặng lẽ nghe động tĩnh bên ngoài.
Tôn Mục ra khỏi cổng viện, người hầu gái lại đóng cổng viện lại.
Trong viện yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng bước chân của người hầu cũng không nghe thấy.
Trương Nam Thù ngồi một lúc, lại nằm xuống.
Cô ấy trở mình.
Giường rộng quá.
Cô ấy đưa tay sờ soạng, cảm giác mênh mông vô tận, không chạm tới mép giường.
Khi anh ấy ở nhà, giường đều rất chật, nhỏ đến mức ngạt thở. Anh ấy vừa đi, cái giường này lại quá rộng, rộng đến mức khiến lòng người trống trải.
Trương Nam Thù kéo chăn trùm kín đầụ
Gần đây, ban đêm không nóng nữa, khi Tôn Mục ôm cô ấy ngủ, cô ấy không còn tỉnh dậy với mồ hôi đầm đìa, cho nên cũng không thấy phiền anh ấy lắm.
Hôm nay, Trương Nam Thù xử lý sổ sách kho hàng bên mình, những chuyện xã giao thường ngày, cứ hay thất thần, quản sự phòng kim chỉ hỏi cô ấy chọn vải may quần áo thu đông, nửa ngày cô ấy không trả lời.
Hai ngày tiếp the0, Trương Nam Thù đều cảm thấy tɾong viện, trên giường đều trống hoác.
Rõ ràng chỉ thiếu một người, sao lại cảm thấy vắng vẻ đi nhiều như vậy?
Trương Nam Thù có chút chịu không nổi, cô ấy gọi Nhan Tâm "Tối nay chị sang chỗ tôi ngủ đi."
Nhan Tâm "Ngủ đâu?"
"Phòng tôi."
Nhan Tâm "..."
Cảnh Nguyên Chiêu nhân cơ hội trêu chọc cô ấy "không chịu nổi cô đơn", làm Trương Nam Thù tức gần chết, hai người cãi nhau một trận.
Cãi nhau xong, tâm trạng Trương Nam Thù tốt hơn nhiều, cũng cảm thấy bên cạnh mình vẫn náo nhiệt, lập tức vui vẻ trở lại.
Cô ấy không còn nghĩ đến Tôn Mục nữa.
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.
Sinh nhật của Nhan Tâm cũng trôi qua tɾong lúc không hay biết.
Sinh nhật năm nay của cô trôi qua rất đơn giản, nhưng vô cùng vui vẻ.
Cảnh Nguyên Chiêu và Nam Thù ở bên cạnh cô, chị Trình, Bạch Sương và những người cô tin tưởng cũng ở bên cô.
Cô còn nhận được một món quà.
Một sợi dây chuyền ngọc trai từ tận Nghi Thành xa xôi gửi đến.
Ngọc trai này màu xám nhạt, hiếm thấy và quý giá, Trương Nam Thù nhìn thấy cũng phải khen "Màu sắc rất đẹp."
Cảnh Nguyên Chiêu cũng cầm lên xem.


⬅ Trước Tiếp ➡