⬅ Trước Tiếp ➡

"Cái đó thì không phải. Mấy năm trước thôi, lúc đó nhà ngoại tôi đã sa sút lắm rồi, lại thanh cao không chịu đi làm cho chính phủ dân chủ. Gia cảnh sa sút không phanh, liền làm bậy. Mợ tôi tìm cho Phú Văn một đại sư gì đó, để Phú Văn đi the0 tu hành. Từ đó về sau, Phú Văn liền ăn mặc thế này." Trương Nam Thù nói.
Thảo nào Trương Nam Thù nói cô ta giống ni cô trẻ, hóa ra nguồn gốc là ở đây.
Nhan Tâm "Đã tu hành rồi, sao cô ta còn muốn gả cho anh hai cô?"
"Tu là con đường phú quý." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "..."
"Ngu xuẩn và tham lam, anh hai tôi lười nhìn cô ta thêm một cái. Hơn nữa anh em họ gì đó, anh hai tôi vốn dĩ đã không thích, cho dù nhà ngoại tôi có huy h0àng như xưa." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm nghe Trương Nam Thù kể những chuyện này, cũng thấy khá thú vị.
Thế lực ở Bắc Thành phức tạp hơn Nghi Thành rất nhiều, cho nên các mối quan hệ cũng chằng chịt.
Ở Nghi Thành, Cảnh gia là vua một cõi. Nói không quá chứ, tất cả các gia tộc đều không dám kiêu ngạo trước mặt Cảnh gia, ngoan ngoãn "cúi đầu xưng thần".
Bắc Thành thì h0àn toàn khác.
Nội các, phủ Tổng thống, giới chính trị này vốn đã hỗn loạn, tàn dư và con cháu của bọn họ ôm lấy vinh quang quá khứ không buông, lại có người quỳ lâu rồi, vẫn chịu cái thói này, đại bác của quân phiệt kém xa sức răn đe của Cảnh gia.
Điều kiện của Trương Nam Thù cực tốt, nhưng cô ấy cũng bị ràng buộc ở nhiều phương diện.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng thích nghe cô ấy kể.
Ba người trò chuyện rất lâu, Trương Nam Thù ăn tối ở đây luôn.
Nhan Tâm bảo cô ấy đi nghe ngóng xem Trương Tri đã về phủ chưa "Hỏi xem thư của tôi đã gửi về Nghi Thành chưa."
Trương Nam Thù "Được, chị cứ đợi đấy."
Cơm nước xong, cô ấy đi tản bộ, đến viện Tây một chuyến.
Không ngờ trời đã tối rồi mà Phú Văn vẫn đang đợi Trương Tri ở viện Tây.
Các phó quan bó tay với cô ta, mà tɾong viện của Trương Tri chỉ có hai bà g͙ià làm việc nặng̝, không có bà quản sự ghê gớm nào, thế là chẳng ai đuổi được cô ta đi.
Trương Nam Thù thấy vậy định rút lui.
Phú Văn lại kéo cô ấy lại "Nam Thù."
"Muộn thế này rồi, cô còn có việc gì sao?" Giọng điệu Trương Nam Thù không thiện chí "Lần sau cô có thể gọi đïện thoại trước, xem anh hai có nhà không."
"Anh ấy tránh mặt tôi." Trong mắt Phú Văn ầng ậng nước "Nam Thù, gần đây sư phụ tôi gie0 một quẻ, nói anh ấy sắp tới có tai nạn đổ máụ Tôi muốn giải hạn cho anh ấy."
"Giải thế nào?"
"Sư phụ tôi sẽ có cách, chỉ cần anh ấy đi the0 tôi gặp ông ấy." Phú Văn nói.
Trương Nam Thù "Thật không khéo, nhà chúng tôi có một học trò của Kim Liễu tiên sinh đang ở đây, cô ấy nói vận số của anh hai tôi dạo này cực tốt. Thế này nhé, cô về nói với sư phụ cô, nhà chúng tôi đã tin Kim Liễu tiên sinh trước rồi thì không tiện tin ông ta nữa. Trừ phi ông ta tự xưng lợi hại hơn Kim Liễu tiên sinh."
Phú Văn "..."
Trương Tri quả thực không ở tɾong thành, vài ngày sau mới trở về.
Anh ta đích thân đến chỗ Nhan Tâm một chuyến, nói với hai người họ “Thư tôi sẽ gửi thay hai người. Còn có đồ đạc gì muốn gửi kèm không?”
“Cái gì cũng được sao?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡