Chương 1355
Một vầng trăng nhỏ như lưỡi câu, tre0 trên ngọn cây phía xa. Ánh trăng này, có lẽ cũng rọi xuống khoảng sân ở Nghi Thành, rơi trên ấn đường của phu nhân.
Nhan Tâm nghĩ đến đây, lòng như mọc cánh, hận không thể lập tức về nhà.
Nhan Tâm rất nhớ phu nhân, thỉnh thoảng lại cùng Cảnh Nguyên Chiêu, Trương Nam Thù trò chuyện về Nghi Thành.
Không qua mấy ngày, Trương Nam Thù kể cho Nhan Tâm nghe một chuyện cười “Cảnh Phỉ Nghiên đi tu rồi.”
Nhan Tâm bật cười “Chuyện này không thể nào.”
“Thật đấy. Anh hai tôi nói với tôi, tin tức anh ấy nghe ngóng được bên kia.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “Nếu cô ta phạm lỗi rất lớn, Đốc quân không nỡ để cô ta chết, sẽ đưa cô ta ra nước ngoài. Nếu không phải lỗi lớn như vậy, cũng không đến lượt cô ta đi tụ”
Lại nói "Cô ta dã tâm bừng bừng, bản thân cô ta càng không thể nào nương nhờ cửa Phật.”
Trương Nam Thù nghe cô phân tích như vậy, cảm thấy rất có lý “Chị nói có lý. Vậy thì là tình báo của anh hai tôi sai rồi.”
“Sự việc từ Nghi Thành truyền đến Bắc Thành sẽ bị biến chất.” Nhan Tâm nói.
Chiều tối, Nhan Tâm mời Trương Tri đến ăn cơm.
Lần đầu tiên Trương Tri đến đây ăn cơm, rất cảnh giác hỏi Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu “Sẽ không hạ độc tôi chứ?”
“Độc chết anh, người bên phía anh cả chị dâu anh sẽ rất vui mừng. Tôi việc gì phải làm chuyện có lợi cho người khác?” Nhan Tâm nói.
Trương Tri “Cô hiểu là được, chỉ sợ cô không có não.”
Nhan Tâm “...”
Trương Nam Thù “Anh suốt ngày khích bác người khác, cũng chỉ có chút tiền đồ ấy thôi ”
Cảnh Nguyên Chiêu thấy vị hôn thê chịu thiệt, lập tức nói “Đối phó với cậu còn cần dùng đến não sao? Sao, cậu là linh miêu có chín cái mạng à?”
Trương Tri “...”
Trương Nam Thù cười lớn, hả hê khi thấy người gặp họa.
Trương Tri trừng mắt nhìn cô ấy một cái, nói khuỷu tay cô ấy cứ ngoặt lung tung. Không biết ngoặt đi đâu rồi, không phân biệt thân sơ.
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không tiếp tục cãi nhau nữa.
Chị Trình làm vài món ăn, sốt đậm dầu nhiều, ngay cả người có khẩu vị hơi nặng̝ như Trương Tri cũng cảm thấy rất ngon.
Mấy người cùng nhau ăn cơm, Nhan Tâm hỏi thăm chuyện ở Nghi Thành.
Trương Tri nói rõ cho cô biết, bức ảnh đã truyền về Nghi Thành, đến tay Cảnh phu nhân Thịnh thị.
“Mẹ anh gửi đïện báo đến. Vẫn là những lời đó, hỏi anh thế nào. Tôi đã thay anh trả lời rồi, nói là “bình an”.” Trương Tri nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Cảm ơn.”
Nhan Tâm lại hỏi về Cảnh Phỉ Nghiên.
“... Nói là đi tu rồi. Có điều không nghe ngóng kỹ, dù sao thì cô ta cũng đã vào miếụ Cô ta phạm chuyện gì, cũng không nghe ngóng được.” Trương Tri nói.
Cảnh Nguyên Chiêu trầm ngâm “Chắc là hại mẹ tôi, nếu không cô ta không đến mức phải trốn vào miếu để tránh nạn. Một chiêu lấy lui làm tiến, hay thật.”
“Vào miếu không phải là xuấtgia, chỉ là tu hành thôi.” Nhan Tâm nói "Cảnh Phỉ Nghiên bị dạy hư rồi.”
Trương Nam Thù rất không thích Cảnh Phỉ Nghiên, bĩu môi “Bản chất cô ta vốn dĩ đã xấu, xấu từ tɾong gốc rễ rồi, phủ Tây chẳng có mấy người tốt.”