Chương 1362
Tôn Lương còn nghe thấy cha mình tức điên lên, mắng “Gặp cái thằng nghịch tử đó một lần còn khó hơn gặp vua.”
Nghĩ đến thái độ của cha lúc đó, Tôn Lương liền cảm thấy rất sướng.
“Đây là hai thỏi vàng.” Tôn Mục lấy từ tɾong túi ra, nhét cho Tôn Lương "Trợ cấp cho anh, đỡ cho anh túng thiếụ”
“Anh dứt khoát đổi sang nhận em làm cha cho rồi. Em hào phóng hơn cha ruột.” Tôn Lương nói.
Tôn Mục “Ai có tiền là làm cha à?”
“Phải ”
Tôn Mục “...”
“Em định cùng Nam Thù chuyển về đây ở không?” Tôn Lương lại hỏi.
“Không.”
Tôn Lương “Anh cũng nghĩ vậy, em không thể nào về ở. Em đón cả người cả mèo đi rồi, là định sau này cùng Nam Thù ở bên ngoài à?”
“Em một mình ở bên ngoài.” Tôn Mục nói "Việc Đại soái giao cho em, em vẫn chưa làm xong. Tiền đồ của em và Nam Thù khó mà lo liệu được.”
Tôn Lương “Không phải Đại soái bảo em bảo vệ Nam Thù sao?”
“Nam Thù có gia sản, có quân đội, có tiền tài, tại sao cô ấy cần một người đàn ông đi bảo vệ?” Tôn Mục cười cười.
Tôn Lương “...”
Tôn Mục đón mèo của anh ấy xong liền đi.
Từ sau hôm đó, anh ấy không về Tôn gia lần nào nữa. Anh ấy luôn ở bên cạnh Trương Nam Thù, dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi ra.
Trương Nam Thù khá vui vẻ.
Cô ấy còn tiện thể kéo cả Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu the0.
Bốn người cùng nhau ăn uống vui chơi, ngày tháng trôi qua tiêu dao khoái hoạt.
Có lần đi nghe kịch, gặp Doãn Khanh Dung, em họ của Đại thiếu phu nhân Trương gia, tình nhân cũ của Trương Tri.
“Chị thấy chị ấy trông thế nào?” Trương Nam Thù hỏi Nhan Tâm.
Doãn Khanh Dung cắt mái tóc ngắn đang thịnh hành tɾong giới nữ sinh thời nay.
Mái tóc đen dày, tóc mái dày che kín trán, khiến đôi mắt cô ấy trông đặc biệt sáng tɾong. Tóc nhiều, dù có vén ra sau tai cũng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo.
Gương mặt nhỏ nhắn ấy khiến ngũ quan càng thêm tinh xảo, động lòng người.
"Rất xinh đẹp." Nhan Tâm thành thật nhận xét.
Cảnh Nguyên Chiêu liền trách móc Trương Nam Thù "Cô tự mình ngắm gái đẹp thì thôi, sao còn rủ cả vị hôn thê của tôi ngắm cùng? Thấy gái đẹp là không bước đi nổi nữa à?"
Trương Nam Thù lườm anh một cái "Chẳng phải anh cũng thế sao? Anh không chỉ nhìn mà còn trộm nữa "
"Cô cũng muốn trộm?"
Trương Nam Thù "Tôi lực bất tòng tâm."
Nhan Tâm "..."
Tôn Mục "..."
Hai người họ không tiếp lời, chỉ nghe Trương Nam Thù và Cảnh Nguyên Chiêu cãi nhau câu được câu chăng.
"Người đâu, quay về phủ Đại soái, báo cho Nhị thiếu gia biết chúng tôi nhìn thấy Thất tiểu thư Doãn gia rồi, chị ấy đang ở quán cà phê đối diện rạp hát." Trương Nam Thù gọi phó quan.
Tôn Mục ho khẽ "Nam Thù à..."
"Vừa nãy em thấy Từ Hạc Tân đi vào đó. Chuyện này thú vị đây, anh đừng quản. Hôm nay chúng ta xem được hai vở kịch đấy." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "..."
Nhan Tâm đứng bên cạnh không nhịn được cười.
Cô lại hỏi Trương Nam Thù "Từ Hạc Tân là ai?"
"Là con trai thứ tư của Từ Lãng." Tôn Mục tiếp lời.
Anh ấy kể cho Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu nghe, hiện nay Từ Lãng đang khống chế Đại Tổng thống, mục đích là để Đại Tổng thống khôi phục chế độ đế quốc.
Tiếng chửi rủa để Đại Tổng thống gánh, đợi khi thành công, Từ Lãng sẽ bắt ông ta nhường ngôi cho mình.