Chương 1406
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô “Châu Châu Nhi, chúng ta mưu tính cho Nam Thù một tương lai tốt. Đợi loạn lạc ở Bắc Thành kết thúc, Nam Thù sẽ có nơi chốn, đây mới là yêu thương cô ấy.”
Nhan Tâm dùng sức gật đầu “Được ”
Đây cũng là tâm nguyện lớn nhất tɾong chuyến đi Bắc Thành của cô.
Trương Nam Thù đi tìm Trương Tri.
Trương Tri đã đến khu đóng quân, hai ngày sau mới về, Trương Nam Thù bảo anh ta truyền tin về Nghi Thành.
“Đem mấy tờ báo khen Trư Trư Nhi truyền hết về đó, cho phu nhân xem.” Trương Nam Thù nói.
Trương Tri “Anh sẽ bảo người đi sắp xếp.”
Lại cười nói "Phía bên anh cả tức chết rồi.”
“Chủ yếu là chị dâu cả chứ gì?” Trương Nam Thù cười lạnh "Chị ta đến giờ vẫn trách Trư Trư Nhi, nói cái chết của ông nội chị ta là do Trư Trư Nhi. Rõ ràng là do chính bản thân chị ta.”
“Hai người họ là vợ chồng. Giữa vợ chồng, không có chuyện hai lòng.” Trương Tri nói.
Trương Nam Thù nghe lời này, tim đau nhói.
Đến giờ cô ấy vẫn không thể chấp nhận việc anh cả trở nên h0àn toàn thay đổi.
Tính cách của anh ấy giống như bị chị dâu cả thay đổi từng chút một, biến thành một người khác.
Hồi nhỏ anh cả không phải như vậy.
Trương Nam Thù còn nhớ, cô ấy và anh hai gây họa, luôn là anh cả thu dọn cho họ, anh hai mới bắt đầu học bắn súng luôn không tìm được bí quyết, là anh cả bầu bạn và động viên, hai anh em nương tựa vào nhau, sau khi mẹ qua đời, cũng là anh cả an ủi cô ấy.
Thực ra tính cách anh cả giống mẹ hơn một chút, dịu dàng chín chắn, cũng khá thông minh.
Sao anh ta đột nhiên lại thối nát như vậy?
Là từ sau khi cưới Doãn Khanh Vân mới từ từ thối rữa, hay là vào một thời điểm nào đó trước kia, anh ta đã bắt đầu mục nát rồi?
Anh ta của bây giờ càng giống như cái xác bị người ta đoạt mất linh hồn, Trương Nam Thù không nhận ra anh ta lắm.
“Anh cả muốn hợp tác với Đảng Bảo Hoàng. Chẳng lẽ anh ấy chưa từng nghĩ, người khác đang đợi đánh cắp cả cái Trương gia, biến anh ấy thành con rối sao?” Trương Nam Thù hỏi.
Ngay cả cô ấy còn nghĩ ra được.
Dã tâm của anh cả thực sự lớn đến vậy sao?
Trước đây anh ta không như thế.
“Nói những thứ này vô dụng͟͟ thôi.” Trương Tri thở dài "Anh cả đã như vậy rồi, em đừng ôm ảo tưởng. Em đưa vàng cho anh, chúng ta có thể đánh qua sông Trường Giang.”
Trương Nam Thù lắc đầu “Đã nói vô số lần rồi, vàng không ở tɾong tay em.”
Trương Tri “Cũng không thể nào ở tɾong tay anh cả.”
Trương Nam Thù ghét bỏ nhìn anh ta một cái “Anh không cần giả vờ. Nếu vàng thực sự ở tɾong tay anh, chẳng lẽ em liên kết với anh cả đi cướp của anh? Em và anh ấy không thể nào hợp tác.”
Trương Tri “Cũng không ở tɾong tay anh.”
“Có khả năng nào thực sự ở tɾong tay Tôn Mục không?” Trương Tri lại hỏi.
Trương Nam Thù “Cha chỉ bị bệnh chứ không phải bị điên. Anh nghĩ xem có khả năng không?”
Trương Tri “Ngoài dự liệu, rất có khả năng. Con người Tôn Mục, anh nhìn không thấụ”
Đây đã là lần thứ ba anh ta nhắc đến lời này rồi.
Anh ta nhìn không thấu Tôn Mục.
Tôn Mục không lớn hơn anh ta bao nhiêụ Mới quen anh ấy, sẽ cảm thấy anh ấy trầm ổn cổ hủ, nghiêm túc đoan chính, từ từ tìm hiểu, sẽ phát hiện anh ấy khá có trí tuệ.