Chương 1408
Sự kính phục của cô ấy đối với phu nhân lại đạt đến đỉnh điểm. Cho dù là một người em gái cùng cha khác mẹ như cô ấy, nhìn thấy tin chân anh cả khỏi, đều là vui mừng khôn xiết, phu nhân lại bình tĩnh như vậy.
Chuyện lớn bằng trời đều coi nhẹ tựa lông hồng.
Cảnh Giai Đồng cảm thấy cả đời này, cô ấy sẽ không có được thành tựu như phu nhân, bởi vì sự vững vàng này cô ấy vĩnh viễn không học được.
“Châu Châu Nhi nổi tiếng ở Bắc Thành rồi.” Phu nhân nhìn về phía Thịnh Viễn Sơn.
Trên khuôn mặt tựa bạch ngọc của Thịnh Viễn Sơn, ý cười nồng đậm “Vâng.”
“Khá tốt. Minh châu không phủ bụi, con bé vốn là một thần y, y thuật cực tốt.” Phu nhân nói.
Thịnh Viễn Sơn “Cô ấy từng cứu mạng em và mạng của A Chiêụ”
“Không chỉ vậy, con bé cứu A Chiêu ba lần.” Phu nhân nói, lúc này cảm xúc mới hơi mất kiểm soát, đáy mắt dâng lên một tầng nước.
Cảnh Giai Đồng “Có tận ba lần sao ạ?”
Phu nhân gật đầu “Đúng vậy.”
Đỡ cho Cảnh Nguyên Chiêu một phát súng là cứu anh một mạng, tìm được anh ở Bắc Thành, lại cứu anh một lần, the0 như Cảnh Nguyên Chiêu nói, ở Quảng Thành cũng là Nhan Tâm cứu anh.
Ba lần
Một người có mấy cái mạng chứ?
Phu nhân khẽ thở dài.
Cảnh Giai Đồng không hiểu rõ chuyện nội bộ phủ Đốc quân. Cô ấy chỉ nghĩ đến “Chị Nhan có ơn nặng̝ với anh cả như vậy, nhưng anh cả vừa xảy ra chuyện, cha liền đuổi chị ấy đi. Đổi là ai mà không lạnh lòng?”
Chuyện này khiến Cảnh Giai Đồng sởn gai ốc.
Cô ấy đột nhiên nghĩ đến mẹ ruột mình điên điên khùng khùng, ích kỷ tàn nhẫn, cha của mình dường như cũng chẳng phải người tốt lành gì.
Mà làm con cái, làm sao có thể thoát khỏi cái khung của cha mẹ, để đắp nặn nên máu thịt mới?
Ưu điểm tɾong tính cách của anh cả là giống phu nhân.
“Sau này mình không giống mẹ thì cũng giống cha. Tiêu đời, mình định sẵn là kẻ đáng ghét rồi.” Cảnh Giai Đồng nghĩ.
Cô ấy đang suy nghĩ lung tung, nghe thấy Thịnh Viễn Sơn nói “Chị, có cần tìm báo chí Nghi Thành, đăng lại những bài viết này không?”
Phu nhân “Chắc chắn phải làm. A Chiêu có thể đứng dậy, đây là chuyện tốt để cổ vũ sĩ khí. Em đi làm đi.”
Thịnh Viễn Sơn đi rồi.
Anh ấy vừa đi, Cảnh Giai Đồng lại đọc nốt mấy tờ báo còn lại.
Cô ấy sắp nhiệt huyết sôi trào rồi.
“Phu nhân, xem ý trên mấy tờ báo này, không lâu trước đây Bắc Thành có một cuộc chiến dư luận.” Cảnh Giai Đồng nói.
“Là ý đó.”
“Chị Nhan lại thắng rồi.” Cảnh Giai Đồng nói "Chị ấy lợi hại thật. Con mà được một nửa chị ấy thì tốt rồi.”
“Con bé mệt lắm đấy.” Phu nhân cười nói "Con như vậy là rất tốt rồi. Cả đời dài như vậy, tội gì phải mà phải lao tâm khổ tứ giống như con bé? Đổi lấy sự ngưỡng mộ của người khác, khổ sở đều tự mình gánh.”
Cảnh Giai Đồng “...”
Hèn chi phu nhân thích chị Nhan như vậy.
Đây đâu phải đang nói chị Nhan, rõ ràng là đang nói chính bản thân phu nhân.
Mỗi người đều cần được người khác nhìn thấy.
Bất kể là Đốc quân hay những người khác, bọn họ đều không nhìn thấy sự vất vả của phu nhân mà chỉ biết bà ấy lợi hại.
Duy chỉ có Nhan Tâm thấu hiểụ
Đây là duyên phận của hai người họ, đối đãi thẳng thắn, ăn ý với nhaụ
Cảnh Giai Đồng đi đến bên cạnh phu nhân, nhẹ nhàng dựa vào bà ấy “Phu nhân, người đừng buồn.”