Chương 1412
“Không có, anh ngửi cho đỡ thèm.” Anh nói.
Nhan Tâm “Anh châm một điếu, chẳng phải càng đỡ thèm hơn sao?”
“Không phải định mang thai sao? Lần trước em còn bảo mùi thuốc lá không thơ๓ lắm. Đợi em mang thai thật, lúc ốm nghén không ngửi được mùi thuốc, đúng là chịu tội. Anh cai trước, tập làm quen dần.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm bật cười.
“Không sao đâu, anh có thể hút.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Lúc em ốm nghén khó chịu, anh lại không thay em được.”
Cô không nhịn được cười, nghiêng người ôm lấy e0 anh.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô, cười hì hì trêu chọc “Thiếu phu nhân chú ý chút, ân ân ái ái bị người ta nhìn thấy, mất mặt lắm.”
Nhan Tâm “...”
Cô lập tức đẩy anh ra, ngồi ngay ngắn lại vài phần.
Cảnh Nguyên Chiêu nương the0 tay cô, cắn một viên hồ lô ăn.
“Nếu mẹ nhìn thấy báo, chắc sẽ rất vui.” Nhan Tâm nói "Cậu cũng sẽ vui. Hai người họ thật lòng quan tâm chúng ta.”
“Ừ.”
“Lần này chúng ta trực diện chọc vào Từ gia rồi.” Nhan Tâm lại nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Không sợ.”
“Chúng ta đánh thắng được không?”
“Có thể đẩy Nam Thù hoặc Trương Tri ra đỡ đạn.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm “...”
Bọn họ tùy ý tán gẫu, nói đến cục diện chính trị Bắc Thành. Chính phủ dân chủ hiện tại thực sự giống như cái vỏ rỗng, thực quyền nằm ở Nội các.
Cha của Tôn Mục nắm giữ Nội các.
Vì vậy nói đến Tôn Mục.
“Người Từ gia dường như không nghi ngờ Tôn Mục. Bọn họ nhận định Tôn Mục chắc chắn sẽ đầu quân cho Từ gia.” Nhan Tâm nói "Đây là tại sao nhỉ?”
“Cậu ta có chút bản lĩnh. Trương soái cũng không nghi ngờ cậu ta, nhận định cậu ta sẽ giúp Trương gia.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
“Có thể làm được điểm này thật không dễ dàng. Mong rằng anh ấy là người tốt của Nam Thù.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Cậu ta rất thích Nam Thù.”
“Rõ ràng lắm sao?”
“Còn chưa đủ rõ ràng à? Em cần rõ ràng đến mức nào?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
Nhan Tâm “...”
Hai người ngồi dưới ánh nắng hồi lâu, cho dù ánh nắng chiếu rọi, trên người cũng không có bao nhiêu hơi ấm.
“Về thôi, ngón tay em lạnh ngắt rồi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm đứng dậy trước.
Anh vẫn phải giả vờ, cho nên Nhan Tâm cẩn thận từng li từng tí kéo anh đứng dậy.
Hồ lô ngào đường ăn xong rồi, Nhan Tâm và anh đi ra khỏi công viên.
Không ngờ lại gặp Thất Bối Lặc ở cổng công viên.
Thất Bối Lặc không đi một mình, bên cạnh anh ta còn có một cô gái thời thượng đi cùng.
Mà cô gái này, Nhan Tâm có quen. Cô không ngờ sẽ gặp cô ta ở đây, cho nên vô cùng kinh ngạc.
Nhan Tâm không ngờ mình lại gặp Nhiếp Kiều ở Bắc Thành.
Nhiếp Kiều là con gái rượu của Đốc quân Tấn Thành.
Hồi đó khi Cảnh Nguyên Chiêu mất tích, Thịnh Viễn Sơn trở về Nghi Thành, Nhiếp Kiều đã đi cùng anh trai là Nhiếp Thiệu Văn. Cô ta muốn gả cho Thịnh Viễn Sơn, liên hôn với chính phủ quân sự, đáng tiếc Thịnh Viễn Sơn đã thẳng thừng từ chối.
Đến Nghi Thành, Nhiếp Kiều vẫn giữ thói ngang ngược hống hách, còn dùng roi đánh Cảnh Giai Đồng.
Sau đó, vì cái chết của Cảnh Trọng Lẫm, cô ta trở thành nghi phạm. Đốc quân Tấn Thành phải dùng mỏ than, mỏ sắt, thành trì và năm trăm cân vàng mới chuộc được cô ta và anh trai Nhiếp Thiệu Văn về.
Sau khi cô ta rời đi, Nhan Tâm gần như đã quên mất người này.