⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc cười lên thì không giống, lúm đồng tiền của anh khiến nụ cười trở nên đặc biệt nồng nàn và động lòng người.
"Em không được suy nghĩ lung tung." Cảnh Nguyên Chiêu ôm chầm lấy cô "Từ mai trở đi, mỗi ngày anh sẽ phơi nắng tám tiếng đồng hồ."
Nhan Tâm "..."
Không phơi đến tróc da mới lạ.
Cô đấm nhẹ anh một cái, mắng anh không đứng đắn.
Hai người về đến nhà, Cảnh Nguyên Chiêu vừa vào sân đã không giả vờ nữa, quẳng nạng sang một bên rồi bế bổng Nhan Tâm lên.
Nhan Tâm ôm cổ anh, cười nói "Kết hôn cũng được một thời gian rồi, sao anh vẫn gấp gáp thế? Ăn tối xong đã chứ."
Cảnh Nguyên Chiêu "Còn phải đợi xem giờ à? Anh không đợi được."
Nhan Tâm "..."
Anh hôn cô, nếm được vị kẹo hồ lô, vừa chua vừa ngọt, khiến người ta thèm ăn.
Anh hận không thể nuốt trọn cô vào bụng.
Lúc kịch liệt nhất, mu bàn chân Nhan Tâm căng cứng, ngón tay bấu chặt vào lưng anh, để lại những vết hằn sâụ
"Á..."
"Sao thế?" Anh vội vàng dừng lại.
Nhan Tâm "Chân, chân em bị chuột rút."
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
Tắm cũng chẳng màng, anh xoa bóp bắp chân cho cô hồi lâụ
Bắp chân cô thon dài thẳng tắp, lại vì tập luyện mà săn chắc.
Cảnh Nguyên Chiêu thấy cô đỡ hơn, liền ghé môi tới, hôn nhẹ nhàng âu yếm.
Nhan Tâm run rẩy cả người.
"Đừng." Cô khẽ rên ɾỉ "Mệt rồi, nghỉ một lát đi."
"Vậy em nằm im đừng động đậy." Anh nói.
Nhan Tâm "..."
Sau khi tắm rửa, Cảnh Nguyên Chiêu ôm Nhan Tâm, tay đặt lên bụng dưới của cô.
Nhan Tâm im lặng một lát rồi hỏi anh "Anh nói xem, tháng này em có thai được không?"
Cô cứ tưởng mình rất dễ mang thai, nhưng tháng trước lại không có.
Cô nhớ tới ví dụ lần trước Trương Nam Thù nói với cô. Có đôi khi tâm trạng căng thẳng, việc thụ thai sẽ khó khăn, bắt buộc phải thả lỏng.
Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng hôn cô "Châu Châu Nhi, thuận the0 tự nhiên đi. Con cái khi nào nên đến thì sẽ đến thôi."
"Anh có vội không?"
"Em muốn nghe lời thật lòng không?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
Nhan Tâm "Lời thật lòng."
"Anh muốn thương yêu em nhiều hơn. Thậm chí anh còn nghĩ, đợi đến lúc em không còn để tâm đến anh nữa thì hãy sinh một đứa con để hâm nóng tình cảm." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "..."
Cô bị chọc cười, lòng bàn tay cọ vào má anh, hai người trao nhau một nụ hôn nhẹ nhàng.
Họ có những khoảng thời gian rất vui vẻ, đêm đông dài đằng đẵng nhưng vô cùng tĩnh lặng, hai người đều không có tâm sự gì.
"Ngồi tù" cũng là một kiểu thư giãn. Không làm chủ được gì thì chẳng cần lo quản gì cả. Những ngày tháng sau này, dù là quản lý gia nghiệp, duy trì quân đội hay nuôi dạy con cái, e rằng sẽ không còn bình yên nữa.
Lúc đó, Nhan Tâm chắc chắn sẽ nhớ lại khoảng thời gian ở Trương gia này.
"Không chỉ vì nhàn rỗi mà còn vì em được ở bên Nam Thù." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Châu Châu Nhi, em đã chia sẻ sự quan tâm của mình cho cô ấy."
Nhan Tâm "Anh ghen à?"
"Không. Cô ấy cũng quan tâm em." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm nép vào người anh.
Hai người họ có thể tự do ra vào, nhưng lần nào cũng có phó quan của Trương gia đi the0.
Mấy hôm nay thời tiết tốt, Nhan Tâm nói muốn ăn một loại tương đậu, bèn cùng Cảnh Nguyên Chiêu đi dạo chợ.
Hai người gặp Doãn Khanh Dung ở chợ.
Doãn Khanh Dung thấy Nhan Tâm cứ nhìn mình chằm chằm, lập tức nhìn lại.


⬅ Trước Tiếp ➡