Chương 1438
Vợ của anh ta là Doãn Khanh Vân ra sau một bước, đã ăn mặc chỉnh tề, kéo anh ta lại "Anh muốn chết à? Trời này mà đi ra ngoài, rét chết anh đấy."
Trương Lâm Quảng hất tay cô ta ra, sải bước đi ra ngoài.
Doãn Khanh Vân kinh ngạc.
Cô ta vừa giận vừa tức "Đồ trời đánh, muốn chết đến thế, sao người bị giết không phải là anh?"
Mấy hầu gái trực đêm cúi gằm mặt, không dám nhìn cô ta.
Doãn Khanh Vân lại mắng "Còn ngẩn ra đó làm gì? Cầm áo đuổi the0 đi "
Trương Lâm Quảng ra khỏi cửa, phó quan liền cởi áo bông bên ngoài của mình khoác lên cho anh ta.
Anh ta chỉ khoác chiếc áo bông đó, lao đến phòng khách.
Thấy anh ta đến, phó quan của Trương Tri nhường ra một lối đi.
Trương Lâm Quảng đi giữa đêm đông lạnh giá mà toát cả mồ hôi, túm lấy vai Trương Tri "Nam Thù đâu?"
Mắt anh ta không dám nhìn về phía giường.
Anh ta ngửi thấy mùi máu tanh, nhưng anh ta không thể chấp nhận việc người đó là em gái mình.
Trương Tri muốn nói gì đó, thấy đôi mắt đỏ ngầu của anh ta thì lắc đầu "Không phải Nam Thù."
Trương Lâm Quảng sững sờ, the0 bản năng hỏi lại "Không phải Nam Thù?"
"Là Phú Văn." Trương Tri nói.
Ngoại viện tổ chức tang lễ, phòng khách nhiều và tạp, nhưng Trương Tri và Trương Nam Thù chắc chắn không phải kiểu hôm nay ngủ chỗ này, mai nghỉ chỗ kia.
Quản sự làm thẻ bài tre0 trên cửa, ghi rõ phòng nào Nhị gia dùng, phòng nào Tam tiểu thư dùng, như vậy người hầu dọn dẹp, thu xếp, thêm bớt trà nước mới biết mà phân biệt.
Cũng không biết làm sao mà thẻ bài tạm thời trên cửa phòng Trương Tri và Trương Nam Thù lại bị đổi.
Có điều, Trương Tri và Trương Nam Thù cùng thân tín của họ đã đi quen rồi, lại là ban đêm, chẳng ai đặc biệt đi nhìn thẻ bài làm gì, cũng đâu phải mới bắt đầu tổ chức tang lễ, phòng khách này cũng không phải mới dùng một hai ngày.
Chỉ có người lạ mới có khả năng đi nhầm.
Cho nên, Phú Văn chết trên giường của Trương Tri, thích khách đã bị khống chế, để đề phòng gã tự sát, người ta đã bóp trật khớp hàm của gã.
"Không phải Nam Thù, là Phú Văn." Trương Tri nói lại lần nữa "Ai nói với anh là Nam Thù chết?"
Lại nhìn anh ta "Sao lại ăn mặc phong phanh thế này mà ra ngoài?"
Trương Lâm Quảng không nói gì.
Anh ta ngồi phịch xuống cái ghế bên cạnh, cúi người ôm lấy mặt, hồi lâu không lên tiếng.
Trương Nam Thù cũng đã tới.
Trong tay cô ấy cầm một con dao găm ngắn, sắc mặt trắng bệch "Thật sự có người chết sao?"
Lại hỏi "Sao Phú Văn lại ở đây?"
Lẽ ra Phú Văn phải về nhà rồi.
Bây giờ là đêm khuya, chỉ có người nhà chịu tang, khách khứa đều đã về hết.
Sáng mai khi đưa tang, cũng là người thân tɾong tộc đưa đi, bạn bè thân hữu sẽ không đến.
Hôm nay Phú Văn có đến một chuyến, cũng chẳng có việc gì. Ăn cơm trưa xong thì về rồi.
Không ngờ, cô ta lại chết trên giường của Trương Tri vào lúc nửa đêm.
"Không ai biết tại sao cô ta lại ở đây." Trương Tri nói, lúc nói chuyện đặc biệt liếc nhìn đám người hầu bên cạnh.
Trương Nam Thù "Có cần phong tỏa tin tức không?"
Trương Tri "Bây giờ đâu còn kịp nữa?"
Người đông mắt tạp, lại là chuyện sống chết quan trọng, e rằng cả phủ Đại soái đã đồn ầm lên rồi, đang dần dần lan truyền ra bên ngoài.