⬅ Trước Tiếp ➡

"Dã tâm của tôi không lớn. Chính phủ dân chủ giống như trò đùa, tôi đã sớm cảm thấy con đường này không đi được. Triều đại thay đổi là chuyện quá bình thường, nhưng đổi sang mô hình chính cục của nước ngoài, chính là quên gốc." Trương Lâm Quảng nói.
Thất Bối Lặc rất đồng tình "Lời này không sai."
A Tùng lẳng lặng nhìn Trương Lâm Quảng, không nói gì.
Bữa cơm lần này rất thịnh soạn, chủ khách đều vui vẻ, trái tim tre0 lơ lửng mấy ngày nay của Thất Bối Lặc cũng hạ xuống.
"Tướng quân Sato sắp làm lễ mừng thọ, tôi muốn tặng quà, nhưng không có cơ hội." Trương Lâm Quảng nói.
Tùng Sơn Thắng liếc nhìn A Tùng "Chúng tôi có thể giúp."
Trương Lâm Quảng "Tướng quân Sato thích cái gì?"
A Tùng nghĩ ngợi "Gần đây ông ta si mê đồ cổ, đặc biệt thích tượng Quan Âm bạch ngọc. Tiếc là ông ta chưa tìm được bức nào đặc biệt quý giá."
Trương Lâm Quảng "Tôi sẽ nghĩ cách tìm thử."
Anh ta phái người đi khắp các cửa hàng đồ cổ tɾong thành tìm kiếm, còn tìm một số bạn bè người thân hỏi thăm.
Việc này, Trương Tri và Trương Nam Thù đều nghe nói.
Hai người họ thất vọng tột cùng về người anh cả này.
"Sao anh ấy lại thành ra thế này?" Trương Tri nói "Em không hiểu nổi anh ấy."
"Anh ấy giống như bị người ta bỏ bùa vậy." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri "Nam Thù, sau này chúng ta trăm tuổi g͙ià đi gặp cha mẹ, giải thích thế nào đây? Anh cả như vậy, chúng ta lại không khuyên được."
"Anh ấy là anh cả, anh ấy mới nên cứu chúng ta, chứ không phải chúng ta cứu anh ấy." Trương Nam Thù đang giai đoạn đầu thai kỳ, khẩu vị không tốt, tâm trạng không tốt, lời nói càng khó nghe.
Lại nói "Anh ấy tìm chết thì cứ để anh ấy chết."
Đây là lời nói lẫy.
Họ dẫu sao cũng là anh em ruột cùng một mẹ. Nếu không đến bước bất đắc dĩ Trương Nam Thù không hề muốn các anh trai mình chết.
Trương Tri thở dài.
Thậm chí Trương Lâm Quảng còn nịnh bợ Tùng Sơn Thắng, tặng cho anh ta không ít quà cáp.
Rất nhanh đã đến sinh nhật Tướng quân Sato, Trương Lâm Quảng tìm được một pho tượng Quan Âm bạch ngọc cao lớn, giá trị liên thành.
Anh ta đích thân mang the0 năm mươi phó quan đưa đến Thiên Tân.
Trương Tri không cho anh ta đi "Anh mà bị bắt giữ thì chính là con tin sống sờ sờ đấy."
"Sẽ không đâu, Thất Bối Lặc và Tùng Sơn Thắng là bạn của anh, họ sẽ dẫn đường cho anh. Không ai giữ anh lại ở Thiên Tân đâụ" Trương Lâm Quảng nói.
Doãn Khanh Vân ở bên cạnh nói "Các người quá cẩn thận rồi, ai dám bất lợi với người Trương gia?"
Trương Lâm Quảng khăng khăng đòi đi.
Trương Nam Thù và Trương Tri nơm nớp lo sợ, nghi ngờ anh ta sẽ bị người ta ăn đến mức không còn cả xương.
Tuy nhiên rạng sáng hôm sau, phó quan của Trương Tri đánh thức anh ta "Nhị gia, xảy ra chuyện rồi."
Phó quan kể lại sự việc cho Trương Tri nghe.
Trương Tri tỉnh hẳn ngủ, đi tìm Nhan Tâm.
"Anh cả tôi không rõ tung tích, có thể đã bị bộ quân sự Thiên Tân bắt giữ. Cô có thể nhờ Thời Tam gia giúp đỡ tìm anh ấy không?" Trương Tri nói.
Ba giờ sáng, Nhan Tâm đang ngủ say, đột nhiên bị gọi dậy, cô có chút đau khổ.
Cô vừa day thái dương, vừa nghe lời Trương Tri, đầu càng muốn nổ tung.
"Anh cả anh đang yên đang lành chạy đến Thiên Tân làm gì?" Cô hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡