Chương 1451
Nhan Tâm đi tìm Trương Nam Thù, tặng hoa nhung cho cô ấy. Cô ấy uể oải dựa vào gối tựa, ngồi sưởi ấm trên chiếc giường lò lớn cạnh cửa sổ.
"Vẫn không muốn ăn sao?" Nhan Tâm hỏi.
Trương Nam Thù "Buồn ngủ, không muốn ăn gì, cũng chẳng có sức lực."
"Qua tết thai tượng ổn định rồi sẽ khá lên thôi." Nhan Tâm an ủi cô ấy.
Trương Nam Thù ừ một tiếng.
"Tâm trạng cũng không tốt à?" Nhan Tâm lại hỏi.
Trương Nam Thù "Thương cho anh cả tôi. Sắp tết rồi, bên phía anh ấy rối tung lên. Tôi còn có một đứa cháu gái."
"Sẽ ổn thôi mà." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù lắc đầu "Tôi không biết nữa. Tôi thà anh ấy là một kẻ hồ đồ, sống những ngày tháng đơn giản, còn hơn là phải nhẫn nhục chịu đựng như vậy."
Nhan Tâm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy.
Trương Nam Thù dựa vào cô, hai người im lặng một lát.
Hồi lâu sau, cô mới nói với Trương Nam Thù "Hổ phụ vô khuyển tử, anh em các cô đều rất giỏi giang. Đại soái là một người cha tốt."
Trương Nam Thù bật cười "Cha tôi rất lợi hại."
Lại nói "Nếu ông ấy sống đến một trăm tuổi, khi đó anh em chúng tôi con cháu đầy đàn thì tốt biết mấy."
Cười cười, hốc mắt lại ươn ướt.
Tâm trạng cô ấy dao động rất lớn. Giai đoạn đầu thai kỳ, cảm xúc đặc biệt không ổn định.
Nhan Tâm an ủi cô ấy hồi lâu, Tôn Mục mới trở về, mua loại mơ khô mà cô ấy thích ăn nhất.
"Tôi về trước đây." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù không muốn ăn gì, vừa chậm rãi gặm mơ khô, vừa nói chuyện với Tôn Mục.
Cố ý không bàn đến đủ loại chuyện xảy ra gần đây, mà nhắc đến đứa con của họ.
"Đứa con đầu lòng, cho the0 họ của Đại soái đi." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Anh đâu phải ở rể."
"Anh tự nguyện mà."
"Vậy anh đừng có hối hận đấy." Trương Nam Thù nói "Quyết định vậy đi, đứa con đầu lòng họ Trương."
Hai người nói chuyện phiếm.
Trương Nam Thù mệt, muốn nằm một lát, Tôn Mục bèn để cô ấy gối lên chân mình nghỉ ngơi.
"Tôn Hàm Mặc, anh vẫn luôn quen biết em, sao lớn lên lại không thân thiết với em?" Trương Nam Thù hỏi anh ấy, giọng điệu tùy ý.
Tôn Mục cười cười "Anh có chút tự ti."
"Tự ti?"
"Sợ không đủ tư cách." Anh ấy nói.
Trương Nam Thù "Em đâu phải loại người nông cạn."
Tôn Mục cúi đầu hôn cô ấy một cái.
Thực ra, khi anh ấy từ một cậu bé biến thành một chàng trai, có chút dáng vẻ người lớn, thì Trương Nam Thù đã không còn nhận ra anh ấy nữa.
Thế giới của cô ấy phồn hoa náo nhiệt. Không phải cố ý lãng quên, mà là do xa cách nên dần quên lãng anh ấy.
Cho nên, lần đó cô ấy đến Tôn gia tham dự tiệc mừng thọ của lão phu nhân, đi lạc vào hậu hoa viên, nhìn thấy anh ấy đang đọc sách, cô ấy cũng không nhận ra.
Cô ấy mặc một chiếc váy đầm kiểu Tây màu vàng nhạt, gương mặt bầu bĩnh, giống như người đẹp bước ra từ họa báo.
"Anh chuẩn bị đi học à?" Cô ấy hơi buồn ċһán, bắt chuyện với anh ấy.
Tôn Mục "Phải, muốn đi học đại học, tương lai..."
Tương lai thi làm du học sinh công phí của nhà nước, ra nước ngoài học bản lĩnh thật sự, rồi quay về nhận lại cô ấy.
Cô ấy lại nói "Đại học ċһán lắm, sao không thi vào học đường quân đội? Anh có phải giống anh hai tôi, thi không đậu không?"
"Học đường quân đội?"