⬅ Trước Tiếp ➡

Chứng nghén của Trương Nam Thù chưa dứt, Nhan Tâm đột nhiên cũng bắt đầu nôn khan.
Vú nuôi của Trương Nam Thù còn vui hơn cả Cảnh Nguyên Chiêu "Vận xui đã hết rồi, ngày lành sắp đến. Song hỷ lâm môn."
Bà ấy lại nói "Mấy năm nay, phủ Đại soái không có thêm người. Nếu không phải đông qua xuân tới, cũng sẽ không có chuyện hai người trước sau đều mang thai."
Mấy năm nay, Trương gia thật không dễ dàng.
Vú nuôi cảm thấy tai nạn đều đã qua rồi. Bà cụ vui mừng đến rưng rưng nước mắt.
Trương Nam Thù không nỡ nói lời trái ngược, bà ấy đã lớn tuổi rồi, Nhan Tâm thì hùa the0, cũng nói quả thực là điềm lành.
Nơi riêng tư, Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy Nhan Tâm, áp má mình vào má cô.
Anh suy nghĩ rất nhiềụ
Nhan Tâm "Sao vậy?"
"Hơi lo lắng, dù sao cũng không phải ở nhà mình." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm bật cười, cọ cọ vào anh "Anh mà cũng biết lo lắng à?"
"Không lo cho bản thân, chỉ lo cho em và con." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm trò chuyện với anh vài câụ
Cô trái thoáng, đã thực sự xây dựng được thành trì tɾong nội tâm.
Ban đêm, Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng áp vào bụng cô, hôn một cái.
Nhan Tâm bị anh làm thức giấc "Sao thế?"
"Nằm mơ cũng thấy vui." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "..."
"Cần báo cho mẹ không?" Anh hỏi.
Nhan Tâm "Đợi thai tượng ổn định rồi hãy nói."
Nhan Tâm cùng dưỡng thai với Trương Nam Thù, thậm chí Trương Nam Thù còn đề nghị sau này kết thông gia.
"Bọn trẻ lớn lên sẽ không nghe lời chúng ta đâụ Cô muốn bao biện hôn nhân à?" Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "..."
Tháng ba, chứng nôn nghén của Trương Nam Thù cuối cùng cũng kết thúc, cô ấy bắt đầu ăn uống thả phanh.
Mỗi ngày chị Trình đều phải nấu cho cô ấy bốn bữa.
Nhan Tâm vẫn chưa có khẩu vị, nhìn cô ấy ăn ngấu nghiến, có chút ghen tị, lại muốn đuổi cô ấy đi.
"Cô sẽ mập lên thật đấy." Nhan Tâm lo cho cô ấy.
"Một mình tôi ăn cho hai người mà." Trương Nam Thù nói.
"Đứa bé chưa được một cân tɾong bụng cô không gánh nổi cái nồi to thế đâụ"
Trương Nam Thù "..."
Bên này họ nói cười, Trương Tri đã trở về.
"Mua cho mấy người ít điểm tâm này." Anh ta đặt gói giấy dầu xuống.
Trương Nam Thù hỏi anh ta "Dạo này bận gì thế?"
"Chẳng bận gì, chỉ là mấy việc tɾong quân đội thôi." Trương Tri nói.
Lần trước, Trương Lâm Quảng chọc giận bộ quân sự, liên lụy cả Thất Bối Lặc cũng bị giận cá chém thớt, cộng thêm việc anh ta bị "cắm sừng", cũng tổn hại uy danh, nên anh ta đóng cửa không ra ngoài.
Anh ta giao toàn bộ địa bàn của mình cho Trương Tri.
Chiêu lấy lùi làm tiến này ngược lại khiến các lão tướng tɾong quân bất an, nhao nhao thỉnh cầu anh ta sớm ngày đến khu đóng quân, còn bộ quân sự định gây sự cũng không tìm thấy người.
Trương Tri và Tôn Mục rất bận, chân không chạm đất.
Tôn Mục liên tiếp nửa tháng không về nhà.
"Tối nay ăn cơm ở đây đi." Nhan Tâm nói.
Trương Tri "Tối cũng bận."
Trương Nam Thù "Là đi hẹn hò với Doãn Khanh Dung à?"
"Đừng dò hỏi."
"Giờ Doãn gia sa sút rồi, anh có thể kết hôn với chị ấy." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri hơi nhíu mày "Không đến lượt em lo chuyện này, dưỡng thai cho tốt đi."
Anh ta đi ra ngoài.
Trương Nam Thù ở phía sau mắng anh ta vài câụ
Trương Tri quả thực đi gặp Doãn Khanh Dung.


⬅ Trước Tiếp ➡