⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Lâm Quảng "Đúng là coi chúng ta là kẻ ngốc. Đây không phải kết thân mà là kết thù. Có thể Đốc quân Nhiếp cảm thấy chúng ta khá vô dụng͟͟."
Lại nói "Có lẽ còn mang mục đích nuốt chửng Trương thị. Nếu đã như vậy, con người Nhiếp tiểu thư này không dùng thì phí."
Trương Tri nhìn anh ta ôn tồn "Sao anh không tức giận?"
Trương Lâm Quảng “Tính tình em cũng nóng nảy quá, có gì đáng tức giận? Cha qua đời rồi, cả thiên hạ đều đang chờ tính kế chúng ta. Nhiếp gia chẳng qua chỉ là một tɾong số đó, lòng người là thế, đâu đáng để tức giận?"
Trương Tri "..."
Tháng ba ở Bắc Thành, sắc xuân đang độ rực rỡ, những cành liễu tɾong công viên khoác lên màu xanh biếc, lay động thướt tha, soi bóng xuống mặt nước đầy duyên dáng.
Thai tượng của Nhan Tâm cũng dần ổn định.
Cảnh Nguyên Chiêu bèn đi nhờ Trương Tri truyền tin vui cho Thịnh Viễn Sơn.
"Nếu mẹ tôi gửi quà thì xin chuyển giúp chúng tôi. Đây là tấm lòng của bà ấy." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Tri "Được."
Tháng ba có không ít tiệc xuân, cộng thêm các vũ hội kiểu mới đang thịnh hành, giới giao thiệp Bắc Thành náo nhiệt vô cùng.
Không có Từ Đồng Nguyệt, các cô gái đều có cơ hội tỏa sáng rực rỡ, chứ không phải bị cô ta áp chế, ai nấy đều bị lu mờ dưới cô ta.
Trương Nam Thù mang thai, bụng vẫn chưa lớn lắm, cũng đi dự tiệc vài lần.
Trong các dịp xã giao, hầu như không thấy người của Từ gia, trước kia họ hoạt động rất tích cực. Bất kể là Từ Đồng Nguyệt hay cặp song sinh, bọn họ đều là tâm điểm của các bữa tiệc.
Ngược lại Nhiếp tiểu thư từ Tấn Thành trở thành người được nghênh đón, người người tranh nhau mời cô ta.
Nhiếp tiểu thư và thiếu soái Nhiếp ăn cơm cùng Trương Lâm Quảng hai lần, bị người ta nhìn thấy, đồn đại chuyện này ra ngoài.
Lời đồn thêm mắm dặm muối, từ ăn cơm, đến nhà, đã diễn biến thành Trương gia và Nhiếp gia đang nghị thân.
Tin đồn này khiến Nhiếp Kiều nổi như cồn tɾong tiệc xuân, cô ta rất thích nên không đi đính chính, còn phía Trương gia cũng ngầm thừa nhận, càng khiến người ta tin là thật.
Dần dà, tính tình của Nhiếp Kiều được mọi người biết đến.
"Cô ta đanh đá quá, một lời không hợp là muốn gây sự. Chị Nam Thù, chị thảm rồi, người chị dâu mới này càng khó chung sống hơn."
Em họ của Trương Nam Thù là Trương Tuệ Tuệ đến thăm cô ấy, rất lo lắng cho cô ấy.
Trương Tuệ Tuệ đã kết hôn hồi cuối năm rồi.
Lúc đó bao nhiêu việc, Trương Nam Thù lại mang thai, chỉ phái vú nuôi đi thêm rương của hồi môn, ăn cỗ, bản thân cô ấy không tham dự.
Địa vị nhà chồng Trương Tuệ Tuệ cũng khá, mẹ chồng cô ấy tổ chức tiệc hoa đào có mời Nhiếp Kiềụ Một vị tiểu thư mặc sườn xám cùng màu với Nhiếp Kiều, Nhiếp Kiều sầm mặt lại.
Sau đó, Nhiếp Kiều "vô tình" đụng phải vị tiểu thư kia, hất cả người nước trà nóng vào người ta.
"Không chỉ bá đạo, hẹp hòi mà còn ác độc " Đôi mày thanh tú của Trương Tuệ Tuệ nhíu lại "Chị Nam Thù, sao mắt nhìn vợ của anh cả lại kém thế này?"
Trương Nam Thù đã biết bí mật của nhà mình, cũng biết mưu tính của anh cả, anh cả sợ cô ấy không giữ được bình tĩnh, làm hỏng việc nên đã đặc biệt gọi cô ấy đến, dặn dò đi dặn dò lại.
Cho nên, dù Trương Nam Thù cảm thấy uất ức, cô ấy cũng không tiện nói gì.


⬅ Trước Tiếp ➡