Chương 1458
"Cô có thể giúp đỡ anh cả cô, ra ngoài nói xấu Nhiếp tiểu thư vài câụ Người tin sẽ chỉ nói các cô “chị dâu em chồng không hòa hợp”. Sau này khi đính chính, cũng có sức thuyết phục." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Tôi sợ làm hỏng kế hoạch của anh cả. Anh ấy đánh lạc hướng như vậy chính là không muốn các gia tộc khác đến làm mai với anh ấy. Bây giờ anh ấy không muốn kết hôn."
Nhan Tâm "Nếu những người khác biết khó mà vẫn xông lên thì cô cứ đẩy Nhiếp Kiều ra, cô ta vẫn rất hữu dụng͟͟."
Lại nói "Sao cô ta lại thỏa hiệp thế nhỉ? Trước đó rõ ràng cô ta rất muốn gả cho cậu tôi."
Nhìn thấy Cảnh Nguyên Chiêu giống Thịnh Viễn Sơn, trên mặt Nhiếp Kiều đều là vẻ kích động.
Trương Nam Thù bèn kể bí mật Nhiếp Kiều dan díu với kép hát còn chưa cưới đã chửa cho Nhan Tâm nghe.
Nhan Tâm "..."
Suốt tháng tư, tháng năm, giới giao thiệp Bắc Thành bị Nhiếp Kiều quấy cho mù mịt chướng khí.
Không ít phu nhân nhà g͙iàu lo lắng "Nếu cô ta trở thành thiếu phu nhân cả Trương gia, sau này ít nhiều gì cũng phải qua lại với cô ta. Tôi thật sự một khắc cũng không muốn giao thiệp với cô ta."
"Đến Trương gia nhắc nhở vài câu đi, Trương Lâm Quảng đừng cưới loại vợ này."
"Vô dụng͟͟ thôi, mỏ sắt, mỏ than của người ta còn hấp dẫn hơn bản thân cô ta, đến Trương gia cũng phải tâng bốc cô ta."
Mọi người than ngắn thở dài.
Quyền thế của Trương gia, không thể nào tránh được, tất nhiên phải bợ đỡ.
Nhưng đối tượng bợ đỡ là Nhiếp Kiều, thật sự là khổ gì cũng phải nếm, rất khổ sở.
"Nhiếp Kiều quấy nhiễu như vậy, hầu như chẳng ai nhắc đến Doãn Khanh Vân nữa, cũng chẳng màng đến việc cười nhạo Trương Lâm Quảng bị cắm sừng. Chỉ mắng anh ta mắt mũi lúc chọn vợ đều đem đi cho chó ăn rồi."
Trương Nam Thù cũng nghe nói, cười không ngớt.
Thai tượng của Nhan Tâm đã ổn định, bụng cô lớn nhanh hơn Trương Nam Thù, tướng mang thai rõ hơn cô ấy nhiềụ
"Chị mang thai đôi à?" Trương Nam Thù hỏi cô.
Nhan Tâm "Tôi bắt mạch rồi, không phải."
"Vậy chắc chị mang thai một cô bé mập mạp. Mẹ tôi nói, tôi sinh ra nặng̝ hơn hai anh trai tôi, gần 5 ký lận." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "..."
Sau khi mang thai, Trương Nam Thù có chút thèm ăn. Khi Tôn Mục ở nhà, cô ấy nhất định bắt anh ấy cùng đi khắp nơi tìm đồ ăn, còn kéo cả Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu the0.
Bốn người cùng nhau ăn uống vui chơi, cũng thấy vui vẻ.
Chỉ là trời nóng rồi, thân thể hai người có chút mệt mỏi. Bụng Nhan Tâm lớn quá nhanh, khiến cô thở không ra hơi, thường xuyên kiệt sức.
"Cái bánh táo chua này dính răng quá, tôi không thích ăn." Trương Nam Thù vừa hóng mát, vừa chê bai điểm tâm Cảnh Nguyên Chiêu mua về.
Cô ấy nói vậy, nhưng vẫn ăn liền mấy miếng.
Nhan Tâm nói "không thích ăn", là nếm nửa miếng rồi bỏ xuống, Trương Nam Thù nói không thích ăn là ăn liền một lúc bảy tám miếng.
"Hết nửa đĩa rồi, còn nói không thích ăn. Cô mà thích ăn, chắc gặm luôn cả tiệm của người ta quá?" Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm bật cười.
Trương Nam Thù "Không thích ăn, không phải là không thể ăn."
Tôn Mục "..."
Ban ngày náo nhiệt xong, ban đêm Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu tắm rửa rồi nằm xuống.
Anh áp vào da bụng cô, nghe động tĩnh của thai nhi.