⬅ Trước Tiếp ➡

Tôn Tùng Nhiên bị Tôn Mục dẫn dắt sai lầm, đi vào một ngõ cụt Nếu không có Trương gia ủng hộ thì Nội các của ông ta sớm muộn gì cũng tan rã.
Tôn Tùng Nhiên quá muốn có được tất cả mọi thứ tɾong tay Trương Nam Thù.
"Sao ông ta lại dễ dàng mắc bấy như vậy?" Trương Lâm Quảng lấy làm lạ, tɾong lòng nảy sinh sự khâm phục đối với bản lĩnh của Tôn Mục.
"Bởi vì đây là lần đầu tiên." Tôn Mục nói.
"Lần đầu tiên gì?"
"Lần đầu tiên Nam Thù tỏ ý tốt với ông ta. Trước đây chúng em và ông ta không có dây dưa, không có thù oán. Ông ta tuyệt đối không ngờ tới, em dám ra tay nhanh như vậy." Tôn Mục nói.
Lại nói "Đại soái nói rồi, nếu cậu có tâm tư gì, ngày rộng tháng dài, người ngoài không thể không nhận ra. Lúc này, nếu cậu còn nhất định phải đợi thời cơ chín muồi thì chính là bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Đại soái còn nói, tốc độ là một lợi thế quan trọng tɾong chiến tranh."
Trương Lâm Quảng "..."
Sau Trung Thu, Tôn Tùng Nhiên "tự" từ chức, Nội các Bắc Thành lần nữa tê liệt.
Biến cố liên miên, bất kể là quan chức hay người xem đều đã tê liệt, mọi người nhạt nhẽo bàn tán về biến cố của chính phủ dân chủ.
"Nội các lại phải đổi người làm rồi."
"Đại Tổng thống cũng phải đổi."
"Vị này mới lên đài mà. Còn không thay quần áo chăm chỉ bằng thay Đại Tổng thống."
Những người con trai khác của Tôn Tùng Nhiên tìm ông ta, đều bị Tôn Mục chặn lại.
Kể từ khi tuyên bố từ chức, Tôn Tùng Nhiên chưa từng lộ diện lần nào nữa, ông ta sống chết chưa rõ.
Lần đầu tiên Tôn Mục bộc lộ sự ℭường thế của mình, khiến người Tôn gia nhất thời hoảng hốt không thôi.
Đến tháng chín, bụng Trương Nam Thù càng lớn hơn, cô ấy còn nửa tháng nữa là sinh.
Cô ấy vuốt ve bụng, nói với Trương Lâm Quảng "Cha mất đã một năm rưỡi rồi."
Trương Lâm Quảng "Thời gian trôi nhanh thật."
"Một năm rưỡi này, chúng ta không bị quấy tan, đánh đổ, ngược lại thật sự đã xử lý đám cáo g͙ià này. Anh cả, chúng ta giỏi thật đấy." Trương Nam Thù cười nói.
Trương Lâm Quảng cũng cười cười.
"Quân đội và địa bàn của em cũng giao cho anh." Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng "Em có thể giữ lại."
"Bện thành một sợi dây thừng, sức ma͙nh mới lớn. Còn nữa, lúc lâm chung, cha nói về ba mươi cân vàng, chuyện này anh còn nhớ không?" Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng "Nhớ. Ở tɾong tay em à?"
"Ở tɾong tay em."
"Có thật à?" Trương Lâm Quảng hơi kinh ngạc.
"Đương nhiên là thật." Trương Nam Thù nói.
"Cha để ở đâu?" Trương Lâm Quảng hỏi.
Trương Nam Thù giậm giậm chân.
Cô ấy nói với Trương Lâm Quảng "Lúc lâm chung, cha nói với em, viện của em trước đó đã sửa sang lại, đổ lại móng nhà. Móng nhà được đúc bằng vàng đấy."
Trương Lâm Quảng "..."
"Tạm thời anh chưa dùng đến. Đợi con em tròn một tuổi, lúc em dọn khỏi phủ Đại soái thì anh hãy đến đào." Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng kinh ngạc nhìn cô ấy "Em đi đâu?"
"Đi du học trước, thi lấy cái bằng, sau đó đi Cảng Thành tìm anh hai." Cô cười nói.
Trương Lâm Quảng "Ở nhà không tốt sao?"
"Ở nhà rất tốt. Anh cả, em sẵn lòng sống cả đời ở nhà. Nhưng em kết hôn rồi, như vậy không công bằng với chồng em. Anh ấy từng nói, anh ấy muốn cùng em tìm một nơi khác để lập nghiệp, đó mới là nhà thực sự của chúng em." Trương Nam Thù nói.


⬅ Trước Tiếp ➡