⬅ Trước Tiếp ➡

"... Có người truyền tin đến phủ chúng tôi, chúng tôi cũng xem không hiểụ Lão phu nhân nói, có thể là người bên phía các vị." Thuộc hạ nói.
Nhan Tâm cảm ơn, nhận lấy xem thử.
Được bọc tɾong vải bông là một chiếc nhẫn ngọc nhỏ xíụ
Nhan Tâm nhìn, không hiểu ra sao, Cảnh Nguyên Chiêu cầm lấy xem, cũng không hiểu lắm.
"Đưa em xem lại nào." Nhan Tâm nhận lại từ tay Cảnh Nguyên Chiêụ
Cô soi đi soi lại dưới ánh sáng, phát hiện chiếc nhẫn ngọc nhỏ có một vết nứt, không tɾong suốt như vậy.
Dùng sức vặn một cái, chiếc nhẫn vậy mà gãy ra, bên tɾong chảy ra bột hương liệu mịn màng, Nhan Tâm hứng toàn bộ vào tɾong tay.
Cảnh Nguyên Chiêu "Cẩn thận."
"Không sao, để em ngửi thử."
Cô ngửi kỹ, phát hiện là bột h0àng liên.
Cô nói với Cảnh Nguyên Chiêu "Hoặc là nơi trồng h0àng liên, hoặc là tên địa danh gần giống. Nếu trồng hoa, cây ăn quả bên cạnh vườn thuốc thì có thể nuôi ong."
Cảnh Nguyên Chiêu "A Tùng tìm được địa điểm rồi?"
"Chắc là vậy." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh đi tìm Trương Lâm Quảng, đúng lúc anh ta đang ở nhà. Đưa em về trước đã."
Nhan Tâm lắc đầu "Anh đi xử lý chuyện này trước đi, em còn muốn hỏi tình hình của A Tùng."
Cảnh Nguyên Chiêu "Em có ổn không?"
"Có Bạch Sương ở đây mà."
Cảnh Nguyên Chiêu không nói thêm gì nữa, dẫn the0 mấy người về trước, những phó quan còn lại ở lại bảo vệ Nhan Tâm.
Nhan Tâm và thuộc hạ của Thời Tam gia trò chuyện thêm vài câụ
Chủ yếu cô hỏi A Tùng liên lạc với Thời Tam gia như thế nào, có lộ diện không, tình hình hiện tại ra sao...
"... Xác định là ở phủ của Tùng Sơn Thắng?" Nhan Tâm lại hỏi.
Thuộc hạ đáp phải.
Nhan Tâm ngồi tại chỗ một lát.
Cô đưa chiếc nhẫn ngọc lên mũi ngửi ngửi.
Mùi h0àng liên.
Rất đắng, ngửi thôi cũng thấy đắng.
Nghĩ đến đây, Nhan Tâm đột nhiên nói với Bạch Sương "Đi Thiên Tân một chuyến, đi ngay bây giờ."
Bạch Sương kinh hãi "Hai chúng ta?"
"Chia làm hai nhóm." Nhan Tâm gọi các phó quan vào "Các cậu đến phủ Thời Tam gia, giúp tôi truyền một lời."
Cô bảo người của Thời Tam gia dẫn các phó quan của mình xuấtphát, Bạch Sương lái xe, một mình đưa cô đi.
Suốt dọc đường, Nhan Tâm rất im lặng.
Cô nói với Bạch Sương "Chúng ta phải nhanh lên. Nếu thiếu soái và Trương Lâm Quảng hành động thì A Tùng chắc chắn sẽ bại lộ h0àn toàn."
Lại nói "Bạch Sương, đến lúc đó tôi đưa A Tùng chạy trước, cô cắt đuôi. Cô nhất định phải thật cẩn thận."
Bạch Sương "Được."
"Mang đủ đạn chưa?" Nhan Tâm lại hỏi.
Kể từ khi lên phía Bắc, ngày nào trên người Bạch Sương cũng mang the0 hai khẩu súng, một hộp đạn.
"Tiểu thư yên tâm, luôn chuẩn bị sẵn sàng." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm "Tôi muốn đánh cho Thất Bối Lặc trở tay không kịp. Ngộ nhỡ không được, hai chúng ta có thể đều không về được nữa."
Bạch Sương "Vậy tiểu thư có cần sắp xếp gì không?"
Nhan Tâm "Quân đội Trương gia không thể tiến vào tô giới Thiên Tân được. Sắp xếp thế nào? Đối đầu trực diện không được, chỉ có thể tùy cơ ứng biến."
Sắp xếp tới sắp xếp lui, sẽ bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.
Nhan Tâm muốn ra tay bất ngờ.
Nếu Nhan Tâm bỏ mặc thì lần này A Tùng chắc chắn sẽ chết, trừ khi tình báo cậu ấy cung cấp là sai.
A Tùng vẫn chưa phải con rể của Tướng quân Sato, Tướng quân Sato lại vì chuyện ám sát mà đề phòng vạn phần, chắc sẽ không ra mặt vì A Tùng.


⬅ Trước Tiếp ➡