Chương 1501
Con người không có tư tưởng vượt qua tầm nhìn của chính mình. Phu nhân đưa Thịnh Nhu Trinh ra nước ngoài, cũng từng nghĩ có thể Nhan Tâm sẽ đi, nhưng duy nhất chưa từng có ý nghĩ "mình sẽ cùng Châu Châu Nhi ra nước ngoài".
Bà ấy đã lớn tuổi thế này rồi...
Bà ấy luôn nói mình muốn hưởng phúc thanh nhàn. Ý là có một người bà ấy tin tưởng, tiếp quản vị trí của bà ấy, bà ấy có thể lui về.
Chứ không phải là bà ấy buông bỏ tất cả mọi thứ ở vị trí của mình.
Phu nhân cả đời nắm chặt chìa khóa kho bạc của Cảnh gia.
Chồng của bà ấy không chỉ có một phần gia nghiệp, mà chồng của bà ấy cũng không chỉ có một người vợ, một đứa con trai.
Nếu bà ấy không tranh không g͙iành, không liều mạng nắm chặt thì Cảnh Nguyên Chiêu sẽ không nhận được phần mà anh xứng đáng được hưởng.
Bà ấy mãi mãi không có tự do.
Trừ khi Đốc quân chết, Cảnh Nguyên Chiêu lên nắm quyền.
Luôn miệng nói hy vọng Nhan Tâm đừng giống mình, sao có thể chứ?
Nhan Tâm chỉ có thể là bản sao thứ hai của bà ấy, Nhan Tâm chính là người kế nhiệm bà ấy.
Trừ khi bà ấy có thể thay đổi, bà ấy có thể tin tưởng con trai mình một cách thích đáng, buông lỏng những thứ mình đã nắm chặt bao năm qua.
Bà ấy có thể ảo tưởng, mình đứng bên bờ sông Hoàng Hà, trước mặt có một con thuyền thuộc về mình, bà ấy sẽ không bao giờ bị nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn nuốt chửng nữa.
Bà ấy dám nghĩ như vậy sao?
Phu nhân nhắm nghiền mắt, tɾong lòng dậy sóng dữ dội, bên tai ù đi.
Lời của Cảnh Nguyên Chiêu như tiếng sấm rền, rạch một khe hở sâu hoắm tɾong lòng bà ấy. Trong khe hở này, bà ấy cảm nhận được những ý niệm chưa từng có.
Kinh ngạc, sợ hãi, nhưng lại có chút phấn khích mơ hồ.
Phu nhân dùng sức ấn lên ngực.
Bà ấy đứng dậy rót một ly rượu, uống cạn một hơi.
Cơn bão mà Cảnh Nguyên Chiêu gây ra cho phu nhân còn chưa dứt, tɾong thành vẫn đang bàn tán về sự trở về của Nhan Tâm.
So với mấy ngày trước, làn sóng dư luận hiện tại h0àn toàn khác biệt.
Mọi người đều mong cô trở về.
Cô chắc chắn sẽ trở lại Nghi Thành tɾong sự chú ý của vạn người, hào quang rực rỡ.
Cảnh Phỉ Nghiên tức giận ném đồ đạc tɾong phòng.
Thất Bối Lặc vẫn trốn tɾong nội trạch của cô ta, hỏi cô ta có chuyện gì.
Cảnh Phỉ Nghiên liền kể hết chuyện lần này cho anh ta nghe.
"Chẳng phải em đã mời cao tăng sao? Lời của cao tăng lẽ ra phải rất có sức thuyết phục, tại sao lại không dấy lên chút nghi ngờ nào?" Thất Bối Lặc cau mày.
Chuyện động đất đã phủ lên uy vọng của Nhan Tâm một lớp hào quang thần bí, không ai còn nghi ngờ cô nữa.
Nhưng cao tăng rõ ràng đã phỉ báng cô.
Lẽ ra phải có người nghi ngờ địa chấn̵ là do con người tạo ra, dù sao bách tính cũng ngu muội dễ bị lừa gạt.
"Thiền phòng của Huệ Tuyền..." Nói đến đây, Cảnh Phỉ Nghiên siết chặt ngón tay, gần như nghiến răng nghiến lợi "Thiền phòng ông ta ở bị sập, ông ta bị đè gãy tay."
Thất Bối Lặc " "
Tin tức này cũng đã lan truyền khắp Nghi Thành.
Vị cao tăng nói địa chấn̵ là giả, thiền phòng ông ta ở bị sập và bị thương, mà cả chùa Long Hoa, chỉ có mỗi thiền phòng của ông ta là sập.
Vừa khéo đỉnh núi bị nứt một mảng, thiền phòng của đại sư Huệ Tuyền nằm ngay trên vết nứt đó.