⬅ Trước Tiếp ➡

Khách khứa thấy vậy, ai nấy đều thầm nghĩ tɾong lòng Thiên kim Cảnh gia này không tầm thường, sau này chính là viên minh châu của một nửa thiên hạ Giang Nam rồi.
Đứa cháu đầu tiên, bao giờ cũng được cưng chiều đặc biệt.
Hạ Mộng Lan lầm bầm phía sau "Có vú nuôi bế kia kìa, còn ra cái thể thống gì?"
Giọng không lớn.
Nhưng phu nhân nghe thấy, lập tức quay đầu cười nói "Thường thì ông bà bế cháu chứ không bế con, cô cũng để Đốc quân hưởng niềm vui sum vầy đi."
Trong lòng Hạ Mộng Lan giận điên người.
Khách khứa không ai dám lên tiếng. Hai vị phu nhân của phủ Đốc quân đã gươm súng, ai xen vào cũng thành bia đỡ đạn, đắc tội bên nào cũng khổ.
"Bà đúng là chẳng có chút kiến thức nào." Đốc quân nói Hạ Mộng Lan.
Hạ Mộng Lan suýt nữa thì làm loạn lên, Cảnh Phỉ Nghiên kịp thời giữ bà ta lại.
Đoàn người tiến vào nhà cổ.
Nhà tổ đã dựng sân khấu kịch, tɾong ngoài sân trước sau bày năm mươi bàn tiệc. Chiêng trống vang trời, náo nhiệt vô cùng.
Đốc quân bế đứa bé, vợ con đi the0 sau lưng ông ấy, tiến vào từ đường tổ tiên.
Cả nhà dâng hương trước, sau đó Đốc quân đích thân viết tên Nhan Tâm và Cảnh Thụy Tuyết vào gia phả, rồi tế tổ.
Lão phu nhân phủ Tây bước lên, đe0 một chiếc khóa vàng lên cổ Tuyết Nhi "Đúng là một đứa trẻ ngoan, giống A Chiêụ"
Đốc quân "Mắt giống Châu Châu Nhi, miệng và má lúm giống A Chiêụ Con bé còn thông minh lắm, biết người lạ người quen."
Lão phu nhân "..."
Trước đây, rất nhiều người cho rằng Nhan Tâm dù có dự đoán được động đất, trở về cũng chưa chắc được Đốc quân trọng dụng͟͟. Dù sao những việc đó cũng là làm cho người ngoài xem.
Cô sinh cháu đầu tiên cho Cảnh gia, nhưng lại không phải đích tôn, Đốc quân thương cũng có hạn.
Không ngờ Đốc quân lại hài lòng mười hai phần với cháu gái lớn. Nhập gia phả long trọng thế này, coi như là quy cách cao nhất rồi.
Lão phu nhân không tiện nói gì.
So với lần trước, lão phu nhân đã ôn hòa hơn nhiều, sắc mặt cũng an nhiên hơn.
Bà ta cười với Nhan Tâm "Thêm người thêm miệng cho gia tộc là chuyện đại hỷ, đây là bà nội cho cháụ"
Bà ta tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay xuống, tặng cho Nhan Tâm.
Nhan biết lão phu nhân ở tuổi này cuối cùng cũng nhận mệnh, lười tranh đâύ rồi.
Cô vui vẻ nhận lấy "Cảm ơn bà nội."
Nghi thức thuận lợi, cả nhà đều vui.
Hạ Mộng Lan cũng không gây chuyện gì.
Đoàn người trở lại tòa lầu nhỏ đãi tiệc, Đốc quân và phu nhân ngồi xuống, Hạ Mộng Lan ngồi bên trái, vợ chồng Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu ngồi bên phải Đốc quân, lão phu nhân ngồi ghế chính giữa.
Hạ Mộng Lan có chút nóng nảy, bởi vì tổng quản sự của phủ Tây hôm qua mới mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm thấy.
Bà ta muốn bảo Đốc quân phái người đi tìm, nhưng Cảnh Phỉ Nghiên nói "Sự việc khác thường tất có điều quỷ dị. Đợi tiệc tan, chúng ta từ từ tìm. Dù tổng quản sự có mất tích, cùng lắm là cuỗm chút tiền bỏ trốn. Chúng ta mất bao nhiêu, lại xin cha là được."
Nhưng tɾong lòng Hạ Mộng Lan bốc hỏa, bà ta là người không kiểm soát được tính khí.
Bà ta định nói gì đó, Cảnh Phỉ Nghiên ngồi bên cạnh nắm chặt tay bà ta.
"Bà có việc gì à?" Đốc quân thấy thần sắc Hạ Mộng Lan không đúng, lên tiếng hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡