⬅ Trước Tiếp ➡

“Mày dám ” Long đầu Chu tức đến tím mặt "Mày dám làm càn như vậy, tao đánh chết mày trước Mâu thuẫn giữa chúng ta và chính phủ quân sự đã đủ sâu rồi.”
Chu Quân Vọng “Con có thể kìm nén, không the0 đuổi người mình yêụ Vậy thì tác thành cho Mục Chi đi.”
Long đầu Chu hít sâu mấy hơi “Mày cố ý chọc tức tao?”
“Con nói thật lòng.”
“Lời điên rồ ” Long đầu Chu nói.
Chu Quân Vọng “Thật lòng cũng là phát điên, nếu không thì lấy đâu ra thật lòng?”
Long đầu Chu im lặng rất lâụ
Cuối cùng ông ta thỏa hiệp “Tao không can thiệp thằng con ngỗ nghích kia nữa, kệ nó muốn làm gì thì làm. Mày không được làm bậy.”
“Chỉ cần Mục Chi hạnh phúc, con sẽ có ràng buộc. Nếu không con sẽ tự hủy hoại mình.” Chu Quân Vọng nói.
Long đầu Chu phẩy tay áo bỏ đi.
Chu Quân Vọng nói kết quả đàm phán cho Chu Mục Chi biết.
Chu Mục Chi rất vui, chạy đi tìm Phó Dung, nhưng không thấy cô ấy đâụ
“Cô ấy nghỉ mấy hôm.” Người quản sự nói với anh ta.
Chu Mục Chi “Mấy hôm?”
“Không nói ạ.” Người quản sự đáp.
Từ đó về sau, Phó Dung không chịu gặp anh ta nữa. Dù anh ta có đến tận cửa, cô ấy cũng cố ý tránh mặt.
Trình Tam Nương cũng tìm Chu Mục Chi.
“Tôi đề nghị Dung Dung tìm một người chồng khác. Cô ấy tái hôn rồi, bất kể là cậu hay người khác đều không dám dòm ngó cô ấy nữa, một lần giải quyết dứt điểm.” Trình Tam Nương nói.
Chu Mục Chi sắp quỳ xuống trước mặt cô ấy “Chị Trình, chị đừng hại tôi, đây là hạnh phúc cả đời tôi.”
“Vậy thì im ắng một thời gian đi.” Trình Tam Nương nói "Cha cậu đang lúc tức giận. Cậu là con trai ông ta, ông ta sẽ không giết cậu, nhưng người khác thì sao? Người chết không thể sống lại, Mục Chi à.”
Chu Mục Chi bực bội.
Anh ta rời khỏi phòng khiêu vũ.
Mùa mưa sắp đến, bầu trời âm ụ Tầng mây từ trời xanh đè nặng̝ xuống tận đáy lòng anh ta, anh ta gần như muốn khóc.
Trước hôm nay, anh ta vẫn nghĩ đến việc sống qua ngày.
Nhưng cái giá của việc sống qua ngày chính là bất lực.
Anh ta đứng rất lâu ở đầu đường.
Anh ta không đến nữa, Phó Dung vẫn đi làm như cũ.
Sau này Nhan Tâm mới nghe nói.
Phó Dung suýt nữa mất mạng.
“… Sớm biết long đầu Chu là người như vậy, năm đó mình đã không cứu ông ta. Thà để ông ta làm người sống thực vật còn hơn.” Nhan Tâm nghĩ.
Nhưng nếu cô không cứu long đầu Chu thì cô cũng không vào được Thanh Bang, cũng sẽ không quen biết Trình Tam Nương.
Trình Tam Nương là quý nhân của cô.
Có được có mất.
Rất nhanh đã đến Tết Đoan Dương, Trình Tam Nương lại tặng hoa lựu cho Nhan Tâm.
Hoa lựu rực rỡ như lửa, Nhan Tâm rất thích, cũng gửi quà đáp lễ cho Trình Tam Nương.
“… Tết Đoan Dương em có đến phủ Đốc quân không?” Trình Tam Nương hỏi cô.
Nhan Tâm gật đầụ
“Cô con gái nuôi ở phủ Đốc quân, cô ta vẫn bị cấm túc à?” Trình Tam Nương lại hỏi.
Nhan Tâm “Vâng.”
“Rất tốt, bớt được rất nhiều chuyện. Nhưng mà cô ta sắp gả đi rồi.” Trình Tam Nương nói.
Nhan Tâm ừ một tiếng.
Ngày cưới của Thịnh Nhu Trinh được định vào tháng sáu, sắp đến rồi.
Thời gian trôi thật nhanh.
Ngày Tết Đoan Dương, Đốc quân và Cảnh Nguyên Chiêu đều không ở Nghi Thành.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù đón Tết cùng phu nhân.


⬅ Trước Tiếp ➡