⬅ Trước Tiếp ➡

Quách Viên giật nảy mình "Người của Thất Bối Lặc? Con muốn chết à, dính vào sát thủ của Song Ưng Môn, sau này đừng mong yên ổn."
"Mấy sát thủ đó cũng không thần thánh như giang hồ đồn đại đâụ" Quách Đình nói.
"Bọn chúng cũng không muốn gây phiền phức, trừ phi chủ thuê chi đậm, bọn chúng hiếm khi động đến người của chính phủ quân sự." Quách Viên nói.
Quách Đình "Bây giờ con không biết phải làm sao nữa?"
Quách Viên nhìn con trai.
Lúc này ông ta mới nhận ra, con trai mình đang chịu áp lực rất lớn.
Đêm đó, chính là anh ta và Quách Ỷ Niên cùng nhau lập kế hoạch. Anh ta giúp giữ chân Bạch Sương để Quách Ỷ Niên dẫn người trèo tường.
Kể từ đó Quách Ỷ Niên bặt vô âm tín.
Quãng đời còn lại của Quách Đình khó mà yên ổn, đêm không thể ngủ.
Quách Ỷ Niên sống hay chết, nhất định phải có một kết quả cho anh ta.
"Được, chuyện này giao cả cho con đi làm." Quách Viên nói "Chỉ là không được xem thường Đảng Bảo Hoàng "
Quách Đình vâng dạ.
Anh ta không lỗ mãng đến mức xông vào công quán Chương gia, chỉ là lại đến thăm viếng một lần nữa.
Anh ta thăm dò Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan, xem họ có giấu giếm gì về chuyện của Quách Ỷ Niên không.
Hỏi nửa ngày, vợ chồng họ Chương rất kín miệng.
Quách Đình ra về tɾong thất vọng.
Anh ta vừa rời đi không lâu, đïện thoại của công quán Chương gia vang lên.
Là cô vợ lẽ của Khương gia gọi cho Trịnh Nhã Lan.
"Đại thiếu phu nhân, phu nhân mời cô và Đại thiếu gia đến ăn cơm. Lâu rồi không gặp, phu nhân nhớ lắm." Dì nhỏ nói.
Dì nhỏ này bây giờ đã bị Đại phu nhân mua chuộc, là người của bà ta.
Trịnh Nhã Lan "Cô đâu rồi?"
"Phu nhân bảo tôi gọi đïện, tôi đi gọi bà ấy nhé?" Dì nhỏ nói.
Trịnh Nhã Lan "Cô gọi một tiếng đi."
Rất nhanh, Đại phu nhân đến.
"... Muốn mời các cháu đến ăn cơm." Đại phu nhân nói "Sao vậy, có gì không ổn à?"
Trịnh Nhã Lan "Không có."
Cô ta đúng là chim sợ cành cong rồi.
Đại phu nhân cúp máy, có chút hồ đồ "Nhã Lan có ý gì vậy?"
Dì nhỏ lắc đầu "Không biết. Có vẻ cô ấy không tin tưởng tôi lắm, tưởng tôi nói dối."
Đại phu nhân "Mời bọn họ đến ăn cơm, cần gì phải nói dối?"
"Đúng vậy đó."
Bà ta thỉnh thoảng mời cháu trai và cháu dâu ăn một bữa cơm, liên lạc tình cảm, rất bình thường.
Hôm sau, Đại phu nhân chuẩn bị cơm trưa, cố gắng phong phú nhất có thể.
Con gái của dì nhỏ đang chơi tɾong sân, cô ta đang chơi cùng con.
Đột nhiên, đứa bé khóc ré lên.
Đại phu nhân đang thay đồ tɾong phòng, nghe vậy liền gọi hầu gái ra xem có chuyện gì.
Hầu gái còn chưa ra ngoài, dì nhỏ đã bế đứa bé khóc như mưa vào phòng.
Đứa bé khóc, cô ta cũng khóc "... Cứ giật cây trâm cài tóc của tôi, lòng bàn tay sắp bị cắt đứt rồi "
Đại phu nhân nhìn máu đứa bé không ngừng chảy xuống, bên tai lại là tiếng khóc của người lớn trẻ con, rất bực bội "Khóc lóc thì có ích gì? Mau đưa nó xuống băng bó đi."
"Đến bệnh viện giáo hội xem sao, vết thương này nặng̝ quá." Dì nhỏ nói.
Đại phu nhân "Mau đi đi."
Chỉ muốn bọn họ đi cho khuất, khóc lóc phiền quá.
Dì nhỏ ôm con, vội vã ra ngoài gọi xe kéo.
Hầu gái ra sau một bước, dì nhỏ đã đưa con đi rồi.
"Mình rốt cuộc có nên đi the0 không?" Hầu gái nghĩ.
Cô ta đi the0 làm gì?
Tiền xe ai trả?


⬅ Trước Tiếp ➡