⬅ Trước Tiếp ➡

Dì nhỏ sững sờ. Cô ta ngẫm nghĩ kỹ câu nói này, cảm ơn Nhan Tâm, rồi ôm con rời đi.
Hoàng hôn chìm hẳn xuống dưới mặt đất, màn đêm bao phủ đường cái quan.
Nhan Tâm quay lại xe ô tô, bật đèn xe.
Cô tự mình lái xe, đi the0 xe là phó quan Lang Phi Kiệt.
"Không biết bên Bạch Sương thế nào rồi." Nhan Tâm lẩm bẩm một câụ
Lang Phi Kiệt "Cô yên tâm, không có chuyện gì Bạch Sương không xử lý được."
"Cô ấy làm việc, tôi luôn rất yên tâm." Nhan Tâm nói.
Trở về viện Tùng Hương, Bạch Sương đã đợi sẵn tɾong sân.
"Thế nào?" Nhan Tâm vừa mở miệng đã hỏi vậy.
"Thạch Tiểu Lam, Tôn Hải Sinh và tùy tùng của Quách Ỷ Niên đều đã chết, người ngoài sẽ tưởng hai người họ là hung thủ. Đại phu nhân Chương thị đã bị người của Quách gia giết.
Về phần Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan, hai người họ đều là người của Đảng Bảo Hoàng, xử lý họ thế nào, tôi còn muốn thương lượng với cô." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm "Dù sao Đảng Bảo Hoàng cũng là kẻ địch lớn của chính phủ quân sự. Nhưng hai người này cứ giữ lại đã, chưa biết chừng lại có hiệu quả bất ngờ."
Giống như trước đây giữ lại Tôn Hải Sinh, tùy tùng của Quách Ỷ Niên, Thạch Tiểu Lam và gián điệp của Quách Ỷ Niên, bọn họ đã đổ vỏ thay cho Nhan Tâm rất thành công.
"Nhốt lại." Nhan Tâm nói "Nhốt ở nơi kín đáo một chút, ít nhất không để Đảng Bảo Hoàng tìm được họ."
Bạch Sương vâng dạ, đi làm.
Nửa đêm, Nhan Tâm đi xem thi thể của Đại phu nhân.
Cô không sợ.
Đại phu nhân chết rất đơn giản, gãy xương cổ, là thủ pháp của Bạch Sương, nhưng sẽ đổ lên đầu Thạch Tiểu Lam.
"Đại tiểu thư?"
Bạch Sương thấy cô nhìn hồi lâu, bèn gọi nhỏ.
Nhan Tâm h0àn hồn.
Cô thản nhiên cười cười "Tôi không ngờ nhìn thấy bà ta chết rồi, tâm trạng của tôi lại bình tĩnh như vậy. Trước đây tôi hận bà ta."
Kiếp trước cũng hận.
Sau khi trọng sinh biết được khởi đầu vận mệnh cả đời mình đều là do Đại phu nhân Chương thị, Nhan Tâm hận không thể ăn tươi nuốt sống bà ta.
Nhưng the0 ngày tháng trôi đi, cô đã có được quá nhiềụ Mối thù khắc cốt ghi tâm đó đã trở nên nhạt nhòa tɾong cuộc sống của cô.
Nhạt đến mức Đại phu nhân chết rồi, lòng Nhan Tâm không gợn sóng.
Không thấy vui mừng, cũng không thở phào nhẹ nhõm, chỉ như một cơn gió thổi qua mặt hồ, một gợn sóng lăn tăn.
"Tiếp the0 cứ tiến hành the0 kế hoạch đi." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương vâng dạ.
Người của Quách Đình lại đến công quán Chương gia, phát hiện Chương gia chỉ có lão gia Chương Đống Văn ở nhà, Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan đã biến mất.
Họ đã đến công quán Khương gia, rồi không thấy ra nữa.
Quách Đình còn đang nghĩ "Sao lại trốn ở Khương gia?"
Thì có người đưa một bức thư cho anh ta.
"Người một nhà, đến công quán Khương gia, tôi tiếp ứng."
Người có thể tiếp ứng anh ta ở công quán Khương gia chỉ có hầu gái Thạch Tiểu Lam.
Thạch Tiểu Lam là người của Quách Ỷ Niên.
Người này vẫn luôn là một mối họa ngầm. Lỡ như ngày nào đó có chuyện gì, Đốc quân phát hiện công quán Khương gia nơi Nhan Tâm ở có gián điệp của Quách Ỷ Niên, ông ấy sẽ nghĩ thế nào?
Bây giờ, người này lại đưa tin cho anh ta
"Tưởng mình ngu à?" Quách Đình âm u nghĩ.
Tuy nhiên, lần này là cơ hội tốt, có thể nhân cơ hội giải quyết Thạch Tiểu Lam.
Quách Đình lập tức đến Sở cảnh sát.


⬅ Trước Tiếp ➡