⬅ Trước Tiếp ➡
Tư Đốc Quân vào phòng nghỉ ngơi, đôi mắt quyến rũ của Tư phu nhân trở nên âm trầm lạnh lẽo.
Bệnh của con trai làm bà ta đau đầu, Cố Khinh Chu cũng làm bà ta đau đầu.
Cố Khinh Chu uy hiếp bà ta, ép bà ta thừa nhận Cố Khinh Chu là vị hôn thê Nhị thiếu soái, Tư phu nhân rất khó chịu. Bà ta bị Cố Khinh Chu đè ép một đầu, cần lật một ván cờ.
Kế hoạch của bà ta đã được chuẩn bị tốt, chỉ chờ Cố Khinh Chu vào cuộc.
Tư phu nhân đứng dậy, thông qua cửa hông đi tới một phòng khác.
Trong phòng có hai tên sĩ quan phụ tá, còn có một người đàn ông mặc áo đuôi tôm, dáng người cao gầy uyển chuyển, hành lễ với Tư phu nhân.
"Cậu tên là gì?" Tư phu nhân cao giọng hỏi.
Người đàn ông này có chút khẩn trương, cà lăm nói: "Tiểu nhân tên là Diệp Giang, bái kiến phu nhân."
"Diệp Giang, cậu khiêu vũ có tốt không?" Tư phu nhân khẽ nhếch cằm, thái độ kiêu căng. Dạng nhân vật phong hoa tuyệt đại như bà ta, cho dù là kiêu căng, cũng mang theo lãnh diễm bỏng mắt, sẽ không khiến người ta phản cảm, ngược lại còn rung động.
"Vâng, tiểu nhân là người dạy các tiểu thư các nhà trong Nhạc Thành khiêu vũ." Diệp Giang nói.
"Biết phải làm sao rồi chứ?" Tư phu nhân lại hỏi.
"Đã biết ạ, sĩ quan đã thông báo toàn bộ cho tiểu nhân, tiểu nhân nhớ ở trong lòng." Diệp Giang trả lời: "Phu nhân yên tâm, tiểu nhân tuyệt không dám có sơ suất."
"Rất tốt, cậu rất thông minh, đến đại sảnh đi." Tư phu nhân lạnh lùng nói.
Diệp Giang nói dạ, xoay người rời đi. Anh ta là thầy dạy khiêu vũ, đi lại nhẹ nhàng, mặc áo đuôi tôm, nhưng không có nửa phần ung dung hoa quý, luôn cảm thấy anh ta rất tùy tiện.
Tư phu nhân lắc đầu, khí chất một người chỉ dựa vào quần áo thì chống đỡ không nổi, phải được bồi dưỡng từ nhỏ.
Nghĩ tới đây, trong lòng Tư phu nhân lại hiện lên mấy phần không kiên nhẫn: Ngược lại Cố Khinh Chu dáng vẻ rất tốt, so với mấy cái cô gái du học từ England về còn ưu nhã hơn, không có nửa phần con gái nông thôn.
Chẳng lẽ bà ta nhìn lầm cô?
Tư phu nhân đang trầm ngâm, một tên sĩ quan phụ tá vội vã tiến đến.
Mặt đất bóng loáng, dưới ánh đèn chiếu rọi giống như sao lốm đốm đầy bầu trời đêm, lộng lẫy huy hoàng, phó quan đi rất gấp, suýt chút nữa té ngã.
"Chuyện gì, vội vội vàng vàng!" Tư phu nhân nhíu mày không vui.
Sĩ quan đưa lên một phong thư điện báo, nhỏ giọng nói với Tư phu nhân: "Phu nhân, nửa năm trước Thiếu soái đã rời khỏi nước Đức, chẳng biết đi đâu. . . ."
Sắc mặt Tư phu nhân thay đổi.
"Sao có thể?" Tư phu nhân giận dữ, lại sợ Tư Đốc Quân trong sảnh nghỉ ngơi nghe được, bà đè nén tiếng nói, tức giận rít qua kẽ răng.
Cứ cách mỗi nửa tháng bà ta lại nhận được điện báo từ nước Đức, chưa hề đến trễ. Bà ta phái rất nhiều người đến nước Đức chăm sóc Tư Mộ, bây giờ lại nói cho bà ta biết, con trai của bà ta biến mất!
Thật là mất mặt!
Những sĩ quan đưa tin kia, toàn bộ nên bắn chết hết!
"Cực kì chắc chắn, phu nhân." Sĩ quan nói.
Sắc mặt Tư phu nhân tím tái, răng trắng như tuyết cắn chặt cánh môi.
"Điều tra cho tôi! Không tim thấy người thì tất cả đều phải chết!" Tư phu nhân đè nén cơn tức giận, giọng nói lại như lưỡi dao lạnh buốt lướt qua, mang theo sự khát máu.
Sĩ quan nói dạ, lại vội vã đi ra ngoài, suýt chút lần nữa trượt chân.
1: Xuất sắc.
Tư phu nhân di di ngón tay thon dài, nắm lại trong tay áo, vẫn không có cách nào đè nén sự nóng nảy trong lòng.
Không thấy con của bà ta.
Bà ta phái hơn mười người sĩ quan cùng tới Đức, bệnh viện, trường học, toàn bộ đều có người dõi theo, thế nhưng con trai của bà ta lại chạy trốn.
Không chỉ có như thế, cách mỗi nửa tháng bà ta đều nhận được điện báo từ nước Đức gửi về, chưa hề đến trễ. Con trai của bà ta không chỉ có chạy, mà còn lừa bịp bà ta!
Lòng bà ta nóng như lửa đốt!
"Mẹ, sao mẹ vẫn còn chưa ra, mẹ nên ra nâng cốc chúc mừng chứ." Một giọng nói lảnh lót từ cổng truyền vào.
Một cô gái mặc váy dài màu tím nhạt, chân váy uốn lượn bồng bềnh, chậm rãi đi vào nhà.
Cô ấy tên là Tư Quỳnh Chi, là Tam tiểu thư Đốc Quân phủ, con gái ruột của Tư phu nhân, năm nay mười lăm tuổi, dáng người thon thả mảnh mai, dung mạo nguyệt diễm.
Tư Quỳnh Chi có ánh mắt sáng rực, rạng rỡ; mặt nhỏ, nhan sắc hao hao giống Tư phu nhân; trán đầy, mũi ngạo nghễ ưỡn lên, môi non mềm, không một chỗ nào không hoàn hảo, đẹp đến mức rung động lòng người.
Giai nhân xinh đẹp như vậy, lại có thân phận tôn quý, tuy Tư Quỳnh Chi tuổi còn nhỏ nhưng lại là danh viện đệ nhất Nhạc Thành, bất kỳ người nào cũng đều muốn cưới cô ấy.
Cô ấy biết được hôm nay vị hôn thê của anh trai tới, nhưng cũng hiểu rõ cô gái nông thôn kia không có khả năng gả vào Đốc Quân phủ, mẹ của cô ấy chịu chấp nhận, khẳng định là có mưu đồ khác, cho nên Tư Quỳnh Chi không đến chào hỏi.
"Tới đây." Tư phu nhân đối mặt với con gái yêu, dáng vẻ hiền lành dịu dàng, dẫn theo con gái yêu, nói: "Đi, điệu waltz đêm nay sắp bắt đầu rồi."
Vũ hội nào cũng đều có một điệu waltz, là dành riêng cho người quan trọng nhất diễn tấu.
⬅ Trước Tiếp ➡