⬅ Trước Tiếp ➡
Một cô gái nông thôn, làm sao có thể nhảy điệu waltz xinh đẹp như vậy?
Điệu waltz nhanh như vậy, đến Tư Quỳnh Chi học múa mấy năm chỉ sợ cũng theo không kịp, thế mà Cố Khinh Chu không có nửa phần lôi thôi.
Tiếng nhạc nhanh hơn, giống như tiếng mưa chói tai đánh từng đợt vào ngói lưu ly trên mái nhà, dễ nghe nhưng lại vội vàng.
Bước chân người kia nhanh hơn, Cố Khinh Chu cũng nhắm mắt đuổi theo, cô rút trâm ngọc thả mái tóc dài xuống, suối tóc bồng bềnh lúc tản ra lúc đang khiêu vũ giống như dòng thác trút xuống, đẹp đến kinh diễm.
Hoa y tóc đen, dưới ánh đèn hoa lệ trong sàn nhảy, bước chân giẫm lên tiếng nhạc xinh đẹp dồn dập, theo bạn nhảy nhẹ nhàng nhảy múa, giống như một đóa hoa hồng nở rộ dưới đêm trăng.
Áo hoa bồng bềnh, cả người phát sáng, dáng nhảy của Cố Khinh Chu có loại ánh sáng câu hồn đoạt phách, hấp dẫn đôi mắt của người nhìn.
Tất cả mọi người đều ngây dại, bao gồm cả Tư Đốc Quân.
Chờ bản nhạc dừng lại, cả sảnh phòng lặng yên như tờ.
"Tốt!" Tư Đốc Quân hoàn hồn trước, vỗ tay vui vẻ, trong lòng không khỏi có bảy tám phần hài lòng.
Cô gái này khiêu vũ rất đẹp, đẹp đến mức tận cùng, đêm nay tất cả mọi người đều bị cô cướp đi danh tiếng, trên mặt Tư Đốc Quân cũng có vài phần ánh sáng.
Tiếng vỗ tay vang lên, tất cả mọi người đều vỗ tay theo, toàn bộ phòng khiêu vũ đều là tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc, mặc kệ là đàn ông hay là phụ nữ.
"Coi như không tệ, Mộ nhi có phúc khí!" Tư Đốc Quân cười nói.
Ông vừa quay đầu lại, đã thấy vợ và con gái ông vẫn kinh ngạc nhìn sân nhảy, không thể tin nổi.
"Không có khả năng!" Tư phu nhân hoảng sợ.
Bà ta chuẩn bị tốt đến như vậy, làm sao Cố Khinh Chu lại không hề xấu mặt, mà còn nổi bật hơn?
1: Vị hôn thê.
Một khúc nhạc kết thúc, Cố Khinh Chu nghe được tiếng vỗ tay bốn phía, cô khẽ cười.
Trước khi vũ khúc bắt đầu, sĩ quan của Tư phu nhân nói với Cố Khinh Chu: "Thiếu soái có việc không thể có mặt, nhưng cô làm khách quý vũ hội, yến hội hôm nay lại được tổ chức vì Cố tiểu thư, có một điệu waltz là chủ khúc vũ hội, ngài muốn cô nhảy một điệu mở đầu."
Cố Khinh Chu biết quy củ của mấy vũ hội kiểu mới.
Chỉ là, việc khoe mẽ như vậy, vì sao Tư phu nhân lại sắp xếp cho Cố Khinh Chu?
Tư phu nhân hận chết Cố Khinh Chu, bà ta hận không thể để những người khác không nhìn thấy Cố Khinh Chu.
Cố Khinh Chu lập tức hiểu rõ có âm mưu.
Cô khẽ cười một cái, bất động thanh sắc, gật đầu đáp ứng: "Được, tôi hiểu rồi."
Đồng thời, sĩ quan nhận một cuộc gọi từ chàng trai trẻ tuổi Diệp Giang, nói anh ta là bà con xa của Đốc Quân phu nhân, anh ta và Cố Khinh Chu sẽ nhảy điệu đầu tiên.
Con ngươi đen nhánh của Cố Khinh Chu hơi đổi sắc, cô lẳng lặng cười nói: "Làm phiền sĩ quan, làm phiền Diệp thiếu."
Sau đó, cô mặc một chiếc quần đen bên trong, đeo bao tay, khoác lên khuỷu tay Diệp Giang.
Hai người bước vào sân nhảy, vẻ mặt của Diệp Giang có chút khác thường, lúc ấy Cố Khinh Chu không hiểu rõ, chỉ cảm thấy vị Diệp thiếu này rất cẩn thận, không có tự tin của thiếu gia, thân phận khả nghi.
Đương lúc tiếng nhạc dần nhanh hơn, Diệp Giang đột nhiên bước nhanh hơn, Cố Khinh Chu liền hiểu.
Đây không phải là điệu waltz thường gặp, mà là một điệu Viennese Waltz.
Điệu Viennese Waltzz có hai loại, nhanh thì gọi là điệu Viennese Waltz, chậm thì trực tiếp gọi là điệu waltz.
"Thì ra âm mưu ở chỗ này." Cố Khinh Chu lập tức hiểu ra dụng ý của Tư phu nhân.
Mặc dù Tư phu nhân sắp xếp điệu nhảy đơn giản cho Cố Khinh Chu, lại dùng một vũ khúc khác, phái thầy dạy nhảy có bước nhảy mạnh mẽ làm bạn nhảy của Cố Khinh Chu.
Cô gái nông thôn khẳng định chưa từng học qua khiêu vũ. Dù là học qua, cũng là học sơ sài, miễn cưỡng lừa dối khách quan, nhảy nhanh nhất định sẽ rụt rè.
Đến lúc đó, bạn nhảy rất khá, liền khiến Cố Khinh Chu theo không kịp tiết tấu, trước mắt bao nhiêu người, trở thành trò cười của đêm nay.
Đây là kế hoạch mà Tư phu nhân tính toán.
Đương nhiên kế sách tốt, tuyệt đại đa số cô gái đều sẽ trúng chiêu, bởi vì nhảy nhanh quá khó.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Tư phu nhân đều thất sách.
Điệu Viennese Waltz rất nhanh, mặc dù khó nhảy, nhưng bước nhảy kéo dài chập trùng, càng làm dáng múa thêm ưu mỹ hoa lệ, từ mắt thường chỉ cảm thấy rất ưu mỹ, tuy nhiên khiêu vũ rất mệt mỏi, người bình thường không biết có đủ sức hay không.
Cũng may Cố Khinh Chu đã học qua điệu này.
Cô ở nông thôn gặp được danh viện Thượng Hải Trương Sở Sở chạy đến tị nạn, Trương Sở Sở thích nhất Viennese Waltz, bước nhảy nam nữ đều nhảy được, thường lôi kéo Cố Khinh Chu nhảy chung, Cố Khinh Chu từ từ quen thuộc.
"Nếu mình nhảy điệu waltz chậm, chỉ sợ còn lâu mới được sáng chói như nhảy điệu Viennese Waltz." Vũ khúc kết thúc, bạn nhảy của Cố Khinh Chu có chút thở dốc, Cố Khinh Chu thì hơi thở bình ổn, ngước mắt nhìn Tư phu nhân trên lầu hai, lộ ra nụ cười điềm tĩnh.
Bạn nhảy Diệp Giang không tưởng tượng được, cô gái này lại nhảy tốt như vậy, hơi thở bình ổn như vậy, kính nể nhìn cô một cái, lúc này mới yên lặng dẫn cô lui xuống.
Cố Khinh Chu khẽ nâng ánh mắt, nhìn vào đáy mắt Tư phu nhân, thấy sự kinh ngạc của bà ta.
Tư phu nhân tỉ mỉ sắp xếp mọi thứ, cứ như vậy bị Cố Khinh Chu tứ lạng bạt thiên cân mà hóa giải.
⬅ Trước Tiếp ➡