Vương quản gia liền đem việc của Cố gia nói cho cô biết một lần.
Cố Khinh Chu gật đầu, không khác mấy so với hiểu biết của cô.
Thuyền chậm hơn xe lửa, bọn họ trễ năm ngày mới đến Nhạc Thành.
Cố Khinh Chu xách theo cặp da màu nâu đứng ở cửa Cố Công Quán, tinh tế đánh giá tòa nhà kiểu Pháp này.
“Đây là sản nghiệp của ông ngoại mình.” Cố Khinh Chu thầm nghĩ.
Ông ngoại Cố Khinh Chu từng là phú thương Nhạc Thành, tổ tiên làm nghề vải vóc.
Mẹ của mẹ cô khó sinh, cô chỉ có duy nhất một người cậu nhưng người này lại nghiện thuốc phiện, bị người ta đâm chết trong quán thuốc.
Ông ngoại bạc đầu liền giao hết sản nghiệp cho con gái, không chịu nổi rồi qua đời, cho nên tất cả gia nghiệp đều rơi vào tay ba của Cố Khinh Chu.
“Khinh Chu tiểu thư, về đến nhà rồi.” Vương quản gia cười, tiến lên gõ cửa.
“Đúng vậy, về đến nhà rồi.” Cố Khinh Chu khẽ nói.
Đây là sản nghiệp của ông ngoại cô, cô là dòng dõi trong nhà, đương nhiên đây là nhà của mình.
Đồ của chính mình, cô muốn từ từ lấy nó về.
Cô nheo đôi mắt, lộ ra một hình vòng cung, cười đến thẹn thùng thiện lương.
“Mình trưởng thành rồi, gia nghiệp nên trở về trong tay mình.” Cố Khinh Chu thầm nghĩ, khóe môi hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Vương quản gia liền thở dài ở trong lòng: “Khinh Chu tiểu thư quá ngoan ngoãn, giống như một con thỏ. Trong nhà toàn những người gian trá còn hơn hồ ly, cô khẳng định sẽ bị hại chết.”
Vương quản gia nghĩ đến đây liền cảm thấy tiếc nuối.
Trên đường đến đây, ông vẫn rất thích Cố Khinh Chu, không nghĩ cô sẽ bị hại chết một cách đáng thương như vậy.
Vào nhà lớn, một người phụ nữ cao gầy mặc sườn xám gấm Vân Cẩm đứng ở thềm son nhìn Khinh Chu, khóe mắt mang đầy ý cười.
Bà ta bảo dưỡng nhan sắc rất kỹ, trông ước chừng chỉ mới ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, vòng eo thon thả, phong tư yểu điệu.
2: Chị em hung ác.
“Khinh Chu?” Bà ta nhẹ nhàng gọi, giọng nói dịu dàng hiền lành.
Đây là mẹ kế của Cố Khinh Chu, Tần Tranh Tranh.
Tần Tranh Tranh là chị họ của mẹ đẻ Cố Khinh Chu, lại ngầm qua lại với cha Cố Khinh Chu là Cố Khuê Chương, làm vợ hai của Cố Khuê Chương.
Khi đó, Cố Khuê Chương cùng mẹ Cố Khinh Chu vừa mới lấy nhau.
Tần Tranh Tranh so với mẹ Cố Khinh Chu sinh con sớm ba năm, cho nên bây giờ Cố Khinh Chu có một chị gái, một anh trai, đều là huyết mạch của cha cô.
Nói đến lại càng châm biếm!
Từ bà nhỏ lên làm bà cả, Tần Tranh Tranh lại sinh thêm một đôi song sinh nữ.
Cố Khuê Chương cùng Tần Tranh Tranh, mang theo bốn đứa con của bọn họ ở lại nhà ông ngoại của Cố Khinh Chu, quang minh chính đại gọi nơi đây là “Cố Công Quán”.
Khóe môi Cố Khinh Chu khẽ nhếch, tươi cười thẹn thùng lại ngượng ngùng, lông mi dài nhẹ rũ xuống, che khuất sự lãnh lẽo trong ánh mắt, không nói lời nào.
Tần Tranh Tranh cùng Vương quản gia đều thấy cô thẹn thùng.
“Đây là đại phu nhân, Khinh Chu tiểu thư, hãy gọi là mẹ.” Vương quản gia nhắc nhở Cố Khinh Chu.
Cố Khinh Chu cúi thấp đầu, cười đến càng thêm thẹn thùng, “Mè” à? Tôi tuyệt đối sẽ không gọi.
Tần Tranh Tranh cũng xứng sao?
“Đừng làm khó dễ đứa nhỏ.” Tần Tranh Tranh hiền lành ôn nhu, tiếp nhận chiếc cặp da trong tay Cố Khinh Chu: “Mau vào đi.”
“Dạ.” Giọng Cố Khinh Chu nhỏ như ruồi, bước vào bậc thềm cao cao.
Đại sảnh Cố gia trang hoàng thật sự xa hoa, một bộ đồ dùng từ Italy, một chiếc đèn treo kiểu Ý, những ngọn đèn rực rỡ tráng lệ.
Cố Khinh Chu ngồi ở phòng khách uống trà, Tần Tranh Tranh hỏi cô rất nhiều.
Rất thân thiện.
Cố Khinh Chu bày ra dáng vẻ thiếu nữ ngượng ngùng ở nông thôn, vụng về, ít nói và sợ sệt, biểu diễn đến chân thực không dấu vết.
Cô ngụy trang thành tiểu bạch thỏ phúc hậu và vô hại.
Tần Tranh Tranh “điều tra” nửa ngày cũng chỉ ra một kết luận cô là “Tiểu bạch thỏ”.
Đứa nhỏ này rất dễ bắt nạt, không bằng mẹ đẻ của nó, bà ta liền buông lỏng cảnh giác.
Ngoan ngoãn nhát gan là được, Tần Tranh Tranh có thể tạm thời chứa cô mấy ngày.
Chiều tối, Cố Khuê Chương tan tầm trở về nhà.