Trở về, Cố Khinh Chu mở hộp nhỏ ra, một ánh sáng vàng óng loá mắt tỏa ra: Là một cây vàng thỏi.
Một lượng vàng!
Một thỏi vàng nặng một lượng, Nhạc Thành gọi là Tiểu Hoàng Ngư, có thể đổi đến bảy trăm tám trăm đồng đại dương. Mà giá hàng toàn bộ Nhạc Thành, ba ngàn đồng tiền liền có thể mua được một ngôi nhà kiểu Tây giống như Cố Công Quán.
Bảy tám trăm đồng, là một khoản tiền cực lớn!
Cố Khinh Chu lộ ra một nụ cười nhàn nhạt: “Đây không chỉ là tiền xem bệnh, còn là tiền trấn an mình bị nhốt trong tầng hầm ngầm ba ngày. Nói như thế, mình thật đúng là nên cảm tạ Cố Khuê Chương, lão làm Tư Đốc Quân cảm kích mình, đồng tình với mình!”
Như thế, địa vị Cố Khinh Chu càng an ổn.
Nếu Cố Khinh Chu không bị nhốt, Tư Đốc Quân tuyệt đối không cho một “Tiểu Hoàng Ngư” đắt giá như vậy.
Cố Khinh Chu đem Tiểu Hoàng Ngư cùng những đồ vật quý trọng khác giấu ở ngăn kéo tủ hoa lê, lúc này mới thành thật ngủ một giấc.
1: Tính toán thất bại.
Bệnh tình của Tư lão phu nhân chuyển biến tốt đẹp, vượt ngoài dự kiến của mọi người.
Ngày đó kê toa, Tư phu nhân thực sự tức giận, chồng cùng mẹ chồng của bà ta không biết nặng nhẹ, vậy mà tin tưởng Cố Khinh Chu.
“Một con nhóc ở nông thôn mà cũng coi trọng như vậy, không biết nó có mưu đồ gì!” Tư phu nhân tức giận: “Mười mấy năm trước còn có hoàng đế, hiện giờ hoàng đế chết cả, chúng ta còn phải giữ hôn ước cũ, quả thực ngu xuẩn!”
Cố Khinh Chu uy hiếp Tư phu nhân, đồng thời được Tư đốc quân yêu thích, cô đã là cái gai trong mắt Tư phu nhân, sớm hay muộn Tư phu nhân cũng muốn thu thập cô.
Coi trọng Cố Khinh Chu, chính là đối nghịch cùng Tư phu nhân, sao Tư phu nhân không bực?
Tư Quỳnh Chi ôn nhu an ủi mẹ: “Mẹ, lúc trước là mẹ tự mình định ra hôn ước với Cố gia. Cha cùng bà nội nhận hôn sự, cũng là tôn trọng mẹ a.”
Lời này không có bất kì sự an ủi nào, càng làm Tư phu nhân ngứa ngáy thêm.
Bà ta căn bản không cần loại tôn trọng này!
Bà ta là Tư phu nhân, không phải con dâu mới, địa vị bà ta không cần lão phu nhân lần nữa khẳng định.
Tư Quỳnh Chi thấy mẹ vẫn hết đường xoay xở, mỉm cười, nói ra một câu lớn gan: “Mẹ, đây không phải là chuyện tốt sao?”
Tư phu nhân nhíu mày, con gái cũng điên rồi sao?
Giọng Tư Quỳnh Chi nhỏ hơn: “Mẹ, lão phu nhân sinh bệnh mấy ngày nay, người bận rộn trong ngoài đi hầu hạ bà, cũng không thấy bà vui vẻ, lão phu nhân vẫn là không thích mẹ.
Bà không chỉ không thích mẹ, ngay cả con cùng anh hai, bà cũng không quá thích, mà những thứ đó đã là chuyện xa xưa. Để cho Cố Khinh Chu trị liệu cho bà, nếu không tốt, cũng là hỉ tang, lão phu nhân được siêu thoát rồi, chúng ta cũng không bị phiền toái?”
Tim Tư phu nhân nhảy dựng. Bà ta thật là tức quá hồ đồ, chuyện tốt như vậy, vậy mà không vui!
Tư lão phu nhân vẫn luôn không thích Tư phu nhân, bởi vì một ít chuyện cũ, làm lão phu nhân đối với con dâu có khúc mắc rất sâu.
Mà chuyện Tư phu nhân sinh hai đứa nhỏ, lão phu nhân cũng không quá vừa ý. Thế nhưng, Nhị thiếu gia là con trai, Tư lão phu nhân trọng nam khinh nữ, đối với cháu trai không có quá nhiều chán ghét, chỉ là không thích Tư phu nhân mà thôi, bà đối với Tư Quỳnh Chi cũng rất lạnh nhạt.
Mười mấy năm, Tư phu nhân cẩn thận nịnh hót, vẫn không chiếm được cảm tình của lão phu nhân, Tư Quỳnh Chi cũng không được sủng ái.
Thật là bà lão ngoan cố!
Mà Tư đốc quân hiếu thuận, cái gì cũng đều nghe lời lão phu nhân, làm Tư phu nhân khó xử không thôi.
Chờ lão phu nhân chết, kiếp làm dâu của Tư phu nhân liền hoàn toàn kết thúc.
Chuyện tốt như vậy, vì sao bà ta phải tức giận?
Bà ta hẳn phải vui vẻ mới đúng!
Nếu Cố Khinh Chu trị chết lão phu nhân, chẳng sợ đốc quân tha Cố Khinh Chu, Tư phu nhân cũng sẽ tàn nhẫn ra tay, nhân cơ hội ép cô giao ra những bức thư kia, sau đó giết cô diệt khẩu.
Nhất tiễn hạ song điêu, xử lý hai người làm mình phiền lòng, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt?
“Quỳnh Chi, con càng ngày càng hiểu chuyện.” Tư phu nhân cười khẽ, quả nhiên vui sướng.
Cố Khinh Chu nhất định sẽ trị chết lão phu nhân, cô là một con nhóc thích nổi bật, làm sao biết y thuật? Tư phu nhân tin tưởng, khát khao lão phu nhân qua đời.
Sau khi lão phu nhân uống thuốc, vẫn còn run rẩy một hồi, Tư phu nhân cùng Tư Quỳnh Chi nhìn như bình tĩnh, trong lòng đã sớm nở hoa.
“Cố Khinh Chu thật là tự tìm đường chết!” Tư Quỳnh Chi cùng Tư phu nhân thầm nghĩ.
Không ngờ, tới ngày thứ ba, lão phu nhân vẫn nên phát bệnh, lại đột nhiên chuyển biến tốt đẹp.
Tư phu nhân cùng Tư Quỳnh Chi có chút há hốc mồm: Sao có thể!
Vậy mà lại chuyển biến tốt đẹp?
Tư Đốc Quân vui mừng, lão phu nhân cũng cao hứng, Tư phu nhân cùng Tư Quỳnh Chi miễn cưỡng cười.
Chiều muộn, Tư Đốc Quân lưu lại hầu bệnh, Tư phu nhân cùng Tư Quỳnh Chi trở về đốc quân phủ, hai người ra khỏi cửa phòng, lộ ra biểu cảm khiếp sợ.
“Sao có thể?” Tư phu nhân giận dữ: “Cố Khinh Chu có bản lĩnh vậy sao?”