⬅ Trước Tiếp ➡
Con đường này là ngõ cụt.
Cố Khinh Chu liên tục hít khí, luôn cảm giác trong phòng ngột ngạt, hô hấp không thể thông.
Tháng chạp gió đêm rét lạnh, ngoài cửa sổ chập chờn mấy nhánh cây ngô đồng, chạc cây giống như quỷ mị giãn ra.
Cố Khinh Chu đi đến ban công hóng gió.
Ban công sát vách cửa mở toang, anh cả Cố Thiệu đi ra, cầm trong tay một chiếc áo choàng lớn, choàng lên đầu vai Cố Khinh Chu: "Đừng để bị lạnh."
Áo của anh ta rất rộng, Cố Khinh Chu bị chiếc áo bao gọn lấy, chợt cảm thấy như có dòng nước ấm khẽ lướt quanh thân.
"Cám ơn anh cả." Cố Khinh Chu thấp giọng nói.
Cố Thiệu ngại ngùng mỉm cười, giờ phút này anh ta không biết nên nói gì, liền cùng Cố Khinh Chu nằm ở trên lan can, nhìn về cảnh đêm mờ mịt xa xăm.
Đèn hoa mới vừa sáng lên tại Nhạc Thành, khắp nơi đều là biển đèn hoa rực rỡ, xa xa còn có thể nghe được tiếng nhạc lả lướt, tiếng chuông phòng khiêu vũ.
"Chu Chu, hoan nghênh về nhà." Cố Thiệu nhìn về cảnh đêm xa xa, ôn nhu nói.
Cố Khinh Chu nhắm mắt, thật lâu mới nói một chữ cảm ơn.
Mấy ngày sau, Tư lão phu nhân gọi điện thoại cho cô, bảo cô đến Tư Công Quán làm khách.
Trong lòng Cố Khinh Chu thấy sợ hãi.
Cũng may, cô không đụng phải Tư Hành Bái, nhẹ nhàng thở ra.
Đảo mắt liền tới cuối năm.
Cuối năm Nhạc Thành rất náo nhiệt, Cố Khinh Chu đi theo Cố Thiệu dạo chơi.
Có một lần cô mơ hồ nhìn thấy ô tô quân chính phủ, Cố Khinh Chu cuống quít tránh đi, giống như chim sợ cành cong.
"Em tránh ai vậy?" Cố Thiệu hỏi.
Cố Khinh Chu lắc đầu, nở nụ cười nhẹ nhàng nói: "Không tránh ai cả."
Ngày 25 tháng 12, Cố Khinh Chu lấy cớ đi Tư Công Quán, lại lần nữa đi một chuyến đến tiệm thuốc Hà thị tại phố Tây, thăm hỏi vợ chồng Mộ Tam Nương.
"Cô, con có nhiều thứ để trong nhà không an tâm, sợ những người trong nhà không cam lòng, vụng trộm lấy của con. Con muốn đặt ở đây, cô giúp con giấu đi." Cố Khinh Chu nói.
Mộ Tam Nương nói được.
Cố Khinh Chu cầm cái hộp nhỏ giao cho Mộ Tam Nương.
Đồng thời, Cố Khinh Chu nhìn ra, chỗ Mộ Tam Nương ăn tết rất đạm bạc.
Lần trước Tư đốc quân đưa cho cô một thỏi Tiểu Hoàng Ngư, Cố Khinh Chu cầm lấy đi đổi tám trăm đồng đại dương, tính cả vòng tay vàng Tư lão phu nhân cho, kể cả cây súng, đồng loạt đặt ở bên trong hộp nhỏ.
Cô lấy ra năm mươi đồng giao cho Mộ Tam Nương: "Cô, thời thế bây giờ khó khăn, chút tiền này cô cầm ăn tết, lấy làm tiền vốn năm sau của tiệm thuốc, đóng học phí cho các em trai em gái."
Mộ Tam Nương lần nữa chối từ.
Cố Khinh Chu thái độ kiên quyết.
Mộ Tam Nương xác thực không làm gì được, lại hung hăng từ chối, da mặt bà đỏ bừng lên, nói: "Cô giúp đỡ con chứ có muốn tiền của con ăn tết đâu, cô còn cần mặt mũi nữa chứ."
"Cô cháu nhà mình, đừng nói những lời như vậy." Cố Khinh Chu cười nói.
1: Âm mưu của mẹ kế.
Mộ Tam Nương có hai con gái, ba con trai, bọn chúng đều rất thích Cố Khinh Chu, đặc biệt là con gái lớn của Mộ Tam Nương – Hà Vi, một câu chị, hai câu chị, làm Cố Khinh Chu cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.
Hà Vi khoảng mười ba tuổi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt có một sự trưởng thành sớm, cô bé nói với Cố Khinh Chu: "Từ nhỏ em đã là chị cả, phải thương yêu em trai em gái, bây giờ em có chị rồi, chị sẽ thương em."
Cô bé dựa vào lòng Cố Khinh Chu.
Trong lòng Cố Khinh Chu yên tâm.
Mỗi lần đến Hà gia, tâm tình cô đều cực kì tốt, chỉ tiếc không thể cùng Hà gia ăn tết.
Lúc sắp rời đi, nhìn thấy người làm mới nhà Hà gia đang sửa cái bàn, Cố Khinh Chu ngừng bước chân.
Hà Vi lặng lẽ nói với Cố Khinh Chu: "Vẻ ngoài của A Mộc thật dễ nhìn, vóc dáng cao to, tay dài vai rộng, làm gì cũng được hoan nghênh, vậy mà đi làm người làm, vừa mệt vừa khổ."
Nghĩ lại tiếc nuối lắc đầu, cô bé ra vẻ như bà cụ non nói, "Đáng tiếc anh ấy là người câm..."
A Mộc, đây là tên do nhà họ Hà đặt cho anh ấy, tên thật của người làm là gì, cũng không ai biết.
A Mộc rất chịu khó, vùi đầu làm việc không oán khổ cực, ông chủ Hà rất thích anh ấy, Mộ Tam Nương cùng bọn nhỏ đều cảm thấy anh ấy không tệ, chỉ tiếc anh ấy là người câm, bằng không nuôi mấy năm sẽ cho làm con rể nhà họ Hà.
"Anh ấy không phải câm điếc bẩm sinh." Cố Khinh Chu cười nói: "Có lẽ là do sinh bệnh?"
A Mộc có thể nghe được nhưng anh ấy tỉnh bơ như không nghe thấy, tiếp tục gõ bàn, thái độ lạnh lùng.
"Cha em nói anh ấy có thể bị chứng âm chứng, chỉ là A Mộc không đồng ý cho cha em bắt mạch, không biết anh ấy là bị bệnh gì." Hà Vi nói.
⬅ Trước Tiếp ➡