⬅ Trước Tiếp ➡
Anh tay rất lớn, mang theo kén thật dày, thoạt nhìn thường xuyên ở bên ngoài, đều phơi ra nhàn nhạt màu đồng cổ……
Nhưng là, lại rất ấm áp.
Làm người ta cảm giác được một cổ cảm giác an toàn không biết từ đâu mà đến ……
Hàn Mộ Vi lập tức thất thần.
Mặc Dung Uyên cũng sửng sốt một chút, tay cô rất nhỏ, một bàn tay anh hoàn toàn có thể khoanh cổ tay cô lại, thậm chí còn sẽ không lòi ra một bộ phận …… Rất nhỏ, lại rất trắng, trắng như trong suốt, anh thậm chí có thể nhìn xuyên thấu qua làn da thịt mỏng của cô thấy mạch máu của cô ……
Lòng bàn tay cảm nhận được xúc cảm mềm mại của tay cô ……
Trái tim Mặc Dung Uyên hơi hơi động, theo bản năng nắm lấy tay cô lần thứ hai lúc thu hồi một chút.
Hàn Mộ Vi sửng sốt, ngước mắt nhìn anh.
Mặc Dung Uyên hiển nhiên cũng bị hành động của chính mình dọa rồi, bị cô nhìn như vậy, theo bản năng buông tay ra, nhưng trong phút chốc cô thật sự thu hồi tay, anh lại cảm giác được một cổ tiếc nuối ngẫu nhiên.
“Anh cũng đã cứu tôi, huề nhau.”
--------------o0o-----------
Mặc Dung Uyên
Hệ thống vừa mới nói chuyện lúc trước ở trong đầu với cô, cô đã té xỉu ở cách không xa bệnh viện, mà người này vừa vặn nghe nói người cứu ông lão kia là cô liền đuổi theo, vừa lúc cứu cô, phòng bệnh bây giờ của cô cũng là do anh đặt.
Giọng nói của cô rất bình tĩnh, nhẹ nhàng nhưng lại rất kiên định.
Mặc Dung Uyên hơi mỉm cười, “Bất luận như thế nào, chuyện chú Lưu này, tôi nhất định sẽ báo đáp cô!”
Hàn Mộ Vi cũng không biết, ông lão kia cũng chính là chú Lưu trong miệng anh, đối anh mà nói ý nghĩa có bao nhiêu quan trọng. Ông lão kia kỳ thật chính là chồng của bà lão người duy nhất quan tâm Hàn Mộ Vi mười mấy năm trước, chỉ là quan hệ của hai người cũng không tốt, sau này hôn nhân vẫn luôn ồn ào nhốn nháo lại bởi vì một ít mâu thuẫn khiến cho ở riêng hai nơi, bà Lưu mang theo con trai tới Giang Thành mà chú Lưu vẫn luôn ở nhà họ Mặc.
Vài thập niên qua đi, chú Lưu cũng thành ông lão, đã sớm hối hận khi còn trẻ phạm phải sai lầm, nhưng ngại mặt mũi, cho dù có cơ hội gặp mặt bà Lưu, hai người vẫn luôn đối chọi gay gắt. Mười mấy năm trước sau khi bà Lưu đi như vậy, ông Lưu rốt cuộc không trở về Giang Thành nữa.
Mãi cho đến gần nhất, ông biết mình tuổi đã lớn, thân thể cũng không được, mới trở lại Giang Thành.
“Thời điểm sống không thể ở bên nhau, đã chết…… Tôi muốn chết ở cùng một nơi với vợ nhà mình!”
Bởi vì những lời này, Mặc Dung Uyên mang theo ông trở về Giang Thành, bởi vì con trai chú Lưu mãi cho đến bây giờ vẫn không có tha thứ cho ông, cho dù lúc trước vẫn luôn ở Đế Đô cũng chưa bao giờ trở về nhìn ông một cái.
Ánh mắt anh rất nghiêm túc, mắt Hàn Mộ Vi hiện tia kinh ngạc nhìn anh một cái, không tỏ ý kiến mà quay mặt đi.
Anh muốn báo đáp, cũng phải được cô yêu cầu. Mà trước mắt, cô căn bản cái gì cũng không cần.
Hàn Mộ Vi rời khỏi bệnh viện, Mặc Dung Uyên cũng không có ngăn cản, bác sĩ vừa mới nói qua, cô chỉ là nhất thời bị cảm nắng, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi.
Lần thứ hai đi ra khỏi bệnh viện, nhìn nhìn thời gian, đã là hơn 5 giờ chiều.
Xem ra, học không dùng tới.
Hàn Mộ Vi vừa thưởng thức hoàng hôn, vừa dưới chỉ thị của Tiểu Bao Tử ở trong đầu nhặt rác rưởi, nhàn nhã mà trở lại nhà họ Hàn. Rũ lông mi xuống, Hàn Mộ Vi lại khôi phục cái mặt dại ra không biểu tình kia.
Vừa vào cửa, Lưu Băng Tinh nhìn thấy cô liền hừ lạnh một tiếng.
“Đưa con đi mua quần áo còn không cần…… Nếu con không tới, dì liền tùy tiện chọn giúp con. Quần áo đặt ở tủ quần áo trong phòng con, nhớ mặc đỡ phải để cho cha con còn tưởng rằng dì ngược đãi con!”
Lưu Băng Tinh mặt không biểu tình mà xoay người đi lên lầu.
Hàn Mộ Vũ mặc váy mới mua, nhảy nhót chạy từ cầu thang xuống, vừa nhìn thấy cô, mặt cũng tức khắc thay đổi.
Mẹ nói hôm nay phần lớn mua quần áo là cho con ngốc này! Là bởi vì ngày đó Cố Thiếu Ngang và cô cùng dạo bước sao?
Hàn Mộ Vũ kéo kéo khóe miệng, còn không phải là tản bộ sao? Cô ta cũng có thể!
Hàn Mộ Vũ rốt cuộc tuổi còn nhỏ, không thấy được bản chất phía sau mọi chuyện. Cô cho rằng nhà họ Cố chỉ là tới kết thân với nhà họ Hàn bọn họ, một khi đã như vậy, đứa con nào đều được. Lại không dự đoán được, người ta là nể mặt ông ngoại Hàn Mộ Vi mới tới……
Cho dù cô ta nhiều ưu tú, Cố Thiếu Ngang cũng sẽ không lựa chọn cô ta, chẳng sợ vì không đắc tội ông Vệ.
Hàn Mộ Vi không có giải thích cho cô ta, lập tức về phòng mình.
Tắm rửa xong, nhìn bộ quần áo trên giường kia, Hàn Mộ Vi khẽ than nhỏ, cầm một bộ tới, nhìn một chút, chậm rãi rũ lông mi xuống ……
Tuy rằng số đo với cô mà nói hơi lớn, nhưng đây đã là cỡ nhỏ nhất chỉ là do cô thật sự quá gầy, căng không đủ thôi.
------------o0o-----------
Thần chạy
Vì Hàn Tử Tư đã nói, Lưu Băng Tinh cũng không dám mua quần áo quá kém. Xem này chỗ quần áo, bảy tám bộ tất cả đều là ren âu phục được thiếu nữ tuổi này như yêu thích, thậm chí cả giày cũng rất xứng, một ngày không về nhà, phòng cô cũng được thu thập sạch sẽ, giống đời trước, Hàn Tử Tư khẳng định sẽ mời Cố Thiếu Ngang về đến nhà.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Hàn Mộ Vi không nhịn được lộ ra một tia cười khổ……
Trước tiên thể nghiệm ba tháng kia, thời điểm cô nhìn thấy mấy thứ này từng có một tia cảm động? Cho nên, mới có thể ngoan ngoãn nghe lời như vậy, rõ ràng không thích Cố Thiếu Ngang nhưng vẫn đi ra ngoài cùng anh ta vài lần. Rõ ràng cô đối với Quý An Thừa có chút thiện cảm, nhưng vẫn bị Hàn Mộ Vũ đoạt đi rồi……
Sự thật đã chứng minh, hai người đàn ông này…… Đều là rác rưởi!
⬅ Trước Tiếp ➡