⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ tới điều này, trong lòng không hiểu sao thấy buồn bã.
Ôn Đề Nhi lấy điện thoại ra, đăng một câu trong vòng bạn bè: Ngay cả người để nói lời từ biệt cũng không có, cứ như vậy gả đi.
Rất nhanh thu được mấy người bạn nhắn lại.
【 Dịch Hạch 】 gả đi?
【 Đầu Viên Đạn 】 tôi đi, Ngự Tả cô gả đi?
Ôn Đề Nhi trả lời từng bình luận: Gả đi, hôm nay vừa mới lĩnh chứng.
【 Dịch Hạch】 đối tượng là ai?
【 Đầu Viên Đạn】 không phải anh chàng giàu có thế hệ hai bị cô ngủ chứ?
Ôn Đề Nhi nhếch môi cười yếu ớt, trả lời: Không sai, đúng là người đàn ông bị tôi ngủ, anh nói muốn lấy thân báo đáp.
"Lấy thân báo đáp?" Người đàn ông bên cạnh phát biểu một câu nghi ngờ.
Ôn Đề Nhi mới phát hiện, những chuyện cô vừa làm, bị anh thấy được.
Trên mặt hơi ngượng, cười tít mắt nói: "Tôi lập gia đình ngay cả người thân tiễn đưa cũng không có, để cho tôi làm màu một chút trong vòng bạn bè cũng không được sao?"
Không có ý oán giận, nhưng trong lòng Kiều Thừa Huân, trong lúc vô tình biến thành đâm, đâm đến đau đớn.
Cho dù là hợp tác nên mới kết hôn, thì cũng là kết hôn.
Theo như cô lời cô nói, hôm nay lấy chồng, một người bằng lòng tiễn cô cũng không có, cô chỉ có thể chạy tới trước ổ chó nhà hàng xóm, nói lời từ biệt với một con chó .
"Cô còn có người thân nào, xong việc tôi đi thăm hỏi với cô."
"Không có."
Kiều Thừa Huân nhất thời nghẹn lời, cô thật sự cô đơn như vậy?
Ôn Đề Nhi cất kỹ điện thoại di động, lười biếng ngáp một cái, tựa vào cửa kính xe, nhắm nghiền mắt.
...
Lúc tỉnh lại, Ôn Đề Nhi đi tới một chỗ hoàn toàn xa lạ - - Kiều Hào Uyển, biệt thự tư nhân của Kiều Thừa Huân .
Lúc Ôn Đề Nhi vừa bước xuống xe, đã bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn.
Trừ bỏ biệt thự xa hoa cổ điển, trong này còn có vườn trái cây, vườn hoa, hồ bơi, sân bóng rổ, ngày hôm nay bắt đầu tối, trong vườn sáng lên ánh đèn nhu hòa mông lung, giống một cảnh tiên ảo mộng .
Nhưng mà, một người đàn ông ở chỗ như thế này, sao có cảm giác phong cách vẽ có phần không đúng?
Đôi mắt lạnh của Kiều Thừa Huân âu vẫn trầm như cũ, đi đến bên người cô, trầm giọng nói: "Vào thôi."
Ôn Đề Nhi nhanh chóng bắt kịp, vừa đi vừa hỏi: "Anh Kiều, chỗ này còn có ai sống nữa không?"
"Mấy người giúp việc."
"Người nhà của anh không sống gần đây sao?"
"Ngẫu nhiên mới tới, bọn họ có chỗ ở riêng."
"À...." Cục cưng tò mò hỏi xong rồi.
Lúc sắp đi đến cửa biệt thự, bỗng nhiên một nữ sinh mặc váy hồng nhạt bồng bềnh xinh đẹp chạy tới, "Anh Thừa Huân, cuối cùng anh đã về, em chờ anh cả buổi rồi!"
Giọng nói nhõng nhẽo mềm mại, khiến người ta chịu không nổi.
Sau này, gọi cô ấy là chị dâu
Ôn Đề Nhi khẽ nhíu mày, cô nhận ra nữ sinh này, chị lớp trên cùng hệ nhưng khác chuyên môn - - đóa hoa truyền kỳ của hệ phát thanh, Vạn Mỹ Trân.
Nhưng mà, năm trước Vạn Mỹ Trân đã tốt nghiệp, bởi vì là nhân vật truyền kỳ, cho nên Ôn Đề Nhi biết cô ta, nhưng cô ta thì không biết.
Vạn Mỹ Trân vừa kinh ngạc vừa vui vẻ nhìn về phía Kiều Thừa Huân, nhưng nụ cười cứng ngắc rất nhanh, quái dị trừng Ôn Đề Nhi, "Ôn Đề Nhi, sao cô lại ở chỗ này?"
"Ha ha ha..." Ôn Đề Nhi xấu hổ cười cười, trong lòng có phần xấu hổ, thanh danh của cô trong trường học không tốt lắm, không nghĩ tới ngay cả đàn chị đã tốt nghiệp ra ngoài cũng nhớ rõ cô.
Cho nên, cô vẫn là không nói, nhìn Kiều Thừa Huân xin giúp đỡ, hi vọng anh giải thích.
Kiều Thừa Huân lạnh nhạt nói: "Anh kết hôn với Đề Nhi rồi."
"Cái gì?!" Vạn Mỹ Trân sợ ngây người, nhất định vừa nãy cô ta nghe lầm rồi?
Anh Thừa Huân, kết hôn với Ôn Đề Nhi rồi hả?
Kiều Thừa Huân không nhiều lời nữa, cất bước đi vào biệt thự.
Ôn Đề Nhi liếc mắt nhìn Vạn Mỹ Trân một cái, không nói gì, nhanh chóng vào nhà với ông xã.
Vạn Mỹ Trân cứng đờ tại chỗ, hai tay gắt gao nắm lại, móng tay thon dài bén nhọn găm vào trong thịt, cô ta cũng không thấy đau.
⬅ Trước Tiếp ➡