⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Đề Nhi lập tức bắt đầu giở trò xấu, “Tôi muốn đi toilet, làm phiền anh cầm giúp tôi một lát, tôi sẽ trở lại rất nhanh.”
Nói xong lập tức rời đi.
Nói đùa, cô nhìn giống người sẽ trở về sao? Ha ha ha…
Sao Kiều Thừa Huân lại không nhìn ra chút tâm tư của cô được chứ, làm anh ta giống như đứa bé bị người lớn vứt bỏ, vốn nên nổi giận, nhưng anh lại hoàn toàn không giận nổi.
Lúc cô đi được vài bước, anh gọi cô lại, “Đợi một lát.”
Ôn Đề Nhi quay đầu lại, giữa lông mày có chút nghi ngờ, “Còn có việc gì sao?”
Kiều Thừa Huân lạnh nhạt nói: “Mua đồ xong, về nhà sớm một chút.”
“A…” Ôn Đề Nhi nhu thuận lên tiếng.
Kiều Thừa Huân lạnh nhạt tự nhiên giao túi giấy cho trợ lý Vương Hữu Vĩ, xoay người rời đi.
Lại giống như quân vương bãi giá đi tuần, lạnh lùng cao ngạo, khí thế bức người, phía sau mang theo một đám đại thần cúi đầu.
Cục diện đó thật là tráng lệ.
Kiều Thừa Huân vừa đi, xung quanh bắt đầu có người xì xào bàn tán.
“Vừa rồi thật sự nhìn nhầm rồi, cô ba nhà họ Ôn và anh Kiều có quan hệ không ít đâu!”
“Bọn họ có quan hệ gì nhỉ? Thật sự rất muốn biết.”
“Bộ dạng người phụ nữ này thật sự là loại bình thường, không giống người phụ nữ của anh Kiều, ánh mắt anh Kiều không tệ như vậy.”
“Không phải anh Kiều không thích phụ nữ sao? Sao có thể có phụ nữ được, tôi cảm thấy có thể là bà con xa đi…”
Đúng là ở đâu cũng thấy quần chúng bát quái không ngừng ăn dưa, nhàm chán.
Ôn Đề Nhi thu hồi tâm tư, lại đi dạo một lúc lâu, cuối cùng mua cho mình một chiếc váy hoa sen màu lam nhạt, cùng một đôi xăng-đan màu trắng, những thứ khác chẳng muốn mua.
Dẹp đường về nhà thôi.

6 giờ 20 phút tối, Kiều Thừa Huân tan làm về nhà, mang theo mấy túi giấy đi lên tầng hai.
Đến cửa gian phòng thứ hai, dừng bước lại, gơ gơ cửa.
“Ai thế?”
“Tôi.”
Tiếng đi dép… Trong phòng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Sau khi tiếng bước chân dừng lại, cửa mở ra.
Nước hoa của tôi cô dùng không hợp.
Ôn Đề Nhi ló đầu ra, nhếch miệng cười, “Kiều, Thừa Huân, có chuyện gì sao?”
Không biết vì sao, mỗi lần gọi tên anh cô đều không thể thuận lợi gọi hai chữ đó.
“Quần áo này là mua cho ông nội sao?” Kiều Thừa Huân đưa túi giấy cho cô, lúc ở công ty, anh lấy ra xem vài lần, hoàn toàn không phải phong cách của ông nội.
Ôn Đề Nhi biết anh nghi ngờ cái gì, vẻ mặt tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm, tôi đã có cách để ông nội thích.”
Mày Kiều Thừa Huân nhíu lại, anh hoàn toàn lo lắng.
Thấy anh không nói lời nào, Ôn Đề Nhi nhíu mày, “Anh còn chuyện gì khác không?”
“Thay quần áo, mười phút sau về nhà ăn cơm.” Kiều Thừa Huân trầm giọng nói.
“A…” Ôn Đề Nhi lên tiếng, mang quần áo vào phòng, còn đóng cửa lại.
Kiều Thừa Huân đứng vài giây bên ngoài cửa, xoay người trở về phòng mình, anh cũng cần phải thay quần áo.
Sau khi trở về phòng, Ôn Đề Nhi lập tức thay váy mới mua hôm nay.
Thời gian cấp bách, váy không có biện pháp giặt xong rồi mặc, bên trên có chút hương vị, tuy cực kỳ nhạt, nhưng mà Ôn Đề Nhi không thích hương vị này.
Nếu có nước hoa thì tốt rồi… Nhưng cô không dùng nước hoa, lấy đâu ra nước hoa cho cô dùng.
Không biết chỗ Kiều Thừa Huân có hay không, không bằng đến phòng anh hỏi.
Ôn Đề Nhi ra khỏi phòng, hoàn toàn không phát hiện ra, đằng sau váy còn chưa kéo khóa lên hết, phần lưng trắng như ngọc bị lộ ra ngoài, mơ hồ còn thấy vài vết hôn mờ nhạt.
Đi tới cửa phòng ngủ đối diện, gõ cửa.
“Kiều, Thừa Huân, anh ở bên trong sao?” Cô có linh cảm anh ở trong này.
Đợi một lát, cửa mở, Kiều Thừa Huân để trần thân trên xuất hiện phía sau cửa.
⬅ Trước Tiếp ➡