"Ông không phải là vì cháu sao, cháu nói xem, cả ngày cháu thương nhớ một người đã chết không chịu lấy vợ... nhà họ Kiều chúng ta chỉ có cháu là người duy trì hương khói, nếu như bị đứt ở trên tay cháu, cháu nói ông phải đối mặt với liệt tổ liệt tông như thế nào?"
"Ông..." Kiều Thừa Huân cắt đứt lời của ông: "Ông vừa mới nói, đám cưới có thể làm giả sao?"
Vì buộc anh lấy vợ, đến việc như vậy mà ông cũng có thể nghĩ ra được, nói không chừng lần sau ông sẽ còn làm khoa trương hơn lần này nữa cơ.
Cho nên, anh đồng ý, anh không muốn cả ngày phải đề phòng ông nội mình như đề phòng cướp.
"Ha ha ha..." ông lão nhất thời cười xán lạn: "Đám cưới giả không phải là không được, nhưng cháu cũng phải tìm một cô gái nghiêm chỉnh một chút, đừng để đến lúc nhà họ Kiều chúng ta bị cô ta hãm hại!"
Tên nhóc thối, cắn câu rồi!
Hôn nhân ở thời đại trước, đến với nhau nhờ vào tình cảm thì thực sự rất ít, phần lớn đều là do bà mối sắp đặt, nhưng khả năng cũng tuyệt đối không nhỏ.
Ông tin tưởng, một người đa tình như cháu trai ông, sau khi cưới vợ, tuyệt đối sẽ sinh tình với vợ của nó!
Lúc này Kiều Thừa Huân mới thở phào nhẹ nhõm: "Ông, cháu đồng ý với ông, nhất định trong tháng này sẽ tìm cho ông một cô cháu dâu, thế nhưng ông cũng phải đồng ý với cháu, không được phép hạ thuốc cháu!"
Ông mở miệng cười toe toét: "Được được được, không hạ thuốc, không dùng thuốc, cho cháu một tháng!"
Kiều Thừa Huân nhất thời dở khóc dở cười.
. . .
Ngày hôm sau, nhà họ Ôn.
"Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, đánh thức Ôn Đề Nhi mới chưa ngủ được bao lâu, khiến cô giật mình tới tim đập loạn xạ.
Chết tiệt, thật vất vả mới ngủ được, cô ghét nhất là lúc ngủ bị người khác làm phiền.
"Chị ba, anh Kiều tới, ông chủ gọi chị mau rời giường!" Đó là âm thanh của người giúp việc.
Ôn Đề Nhi bị người ta đánh thức, nổi giận trong lòng, không nghe rõ câu nói của đối phương mà chỉ nghe được nửa vế sau, cha gọi cô dậy để làm gì chứ?
Rời giường trong trạng thái không tình nguyện, mất nửa giờ để vệ sinh cá nhân xong, cô liền xuống lầu.
Theo thói queo quẹo vào phòng bếp, chuẩn bị tìm thức ăn, bỗng nhiên nghe được giọng nói không vui của cha: "Đề Nhi, con còn đang làm gì vậy, còn không mau tới tiếp đãi anh Kiều đây!"
Anh Kiều?
Ôn Đề Nhi lập tức vựng lại tinh thần, tò mò nhìn về phía phòng khác.
Người đàn ông mặc âu phụ đang tao nhã ngồi trên ghế sa lon, rõ ràng là khách, vậy mà lại tỏa ra khí thế vương tử, hoàn toàn lấn áp khí thế thương trường nhiều năm của cha cô.
Hả, sao Kiều Diêm Vương lại tới đây rồi?
Đem hộ khẩu, thẻ căn cước ra
Ánh mắt lạnh lùng của Kiều Thừa Huân thoáng nhìn qua, thấy cô gái khuôn mặt nhỏ nhắn mặc quần yếm, thân cao 1m65, chính là một sự hoàn mỹ của tạo hóa.
Không thể tưởng tượng được, đây chính là người triền miên với anh đêm qua.
"Anh Kiều, chào buổi sáng!" Ôn Đề Nhi cười híp mắt đi tới, rất tự nhiên ngồi xuống vị trí thứ ba trên ghế sa lon.
Ánh mắt của Kiều Thừa Huân trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngưng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ của cô, đột nhiên hỏi một câu khiến cô vô cùng khó hiểu: "Cô có hộ chiếu không?"
Ôn Đề Nhi giật mình, sao Kiều Diêm Vương lại đi hỏi chuyện này làm gì?
Thấy cô không trả lời, cha cô ở bên hấp tấp trả lời: "Đề Nhi còn chưa làm hộ chiếu, anh Kiều hỏi điều này để làm gì vậy?"
"Lấy hộ khẩu, thẻ căn cước ra đây, tôi đưa cô ấy đi làm!" Kiều Thừa Huân trả lời.
Hai cha con mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.
Ôn Đề Nhi cười ha hả hỏi: "Anh Kiều, ý của anh là..."
Ý gì vậy?
Kiều Thừa Huân: "Làm phiền bác Ôn rồi!"
Ôn Chấn Quốc là người từng trải, ánh mắt nhìn sự việc đã vô cùng sắc bén, tên họ Kiều này đột nhiên tới tìm Đề Nhi, tuyệt đối không phải chỉ là đến chơi mà thôi.
Nói chung, cứ đợi xem đã.
"Ồ, xin đợi một chút, tôi lập tức đi lấy hộ khẩu, còn thẻ căn cước do Đề Nhi cầm!" Dứt lời, Ôn Chấn Quốc xoay người đi lên lầu.
Ôn Đề Nhi dựa vào trực giác của mình, tên Kiều Diêm Vương này lại rảnh rỗi tới đưa cô đi làm hộ chiếu?
Nói đùa sao, cô đâu có ngu.
Tuyệt đối có ý đồ khác.
"Anh Kiều, rốt cuộc là anh muốn làm gì?"
"Làm hộ chiếu cho cô, sau này cần dùng tới!"
Kiều Diêm Vương không phải người nói nhiều, Ôn Đề Nhi cũng không muốn so đo với tên mặt lạnh này, liền rơi vào trầm mặc.