Chương 10
vẫn đập thình thịch.
Buổi sáng vội vàng ra khỏi nhà, Tô Mạt bận rộn đến tận bây giờ, chưa kịp uống một ngụm nước nên bị hoa mắt, chóng mặt.
Cô đứng lại một lúc rồi mới đi về nhà cậụ Tuy nhiên, cô không kìm được, quay đầu nhìn căn hộ của Mạc Úy Thanh.
Căn hộ đó đã bị tòa nhà khác che khuất, như bỗng biến mất.
Đến lúc này, Tô Mạt mới cảm thấy dễ chịu một chút.
Ngày cuối tuần tiếp theo, Mạc Úy Thanh gọi điện cho Tô Mạt, thông báo cô không cần đến nhà cô ta.
Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ vừa qua buổi trưa lại có sự thay đổi.
Lúc Tô Mạt tới nơi, Mạc Úy Thanh ngồi tựa vào đầu giường, nghịch điện thoại di động, bộ dạng có vẻ ủ rũ.
Nấu cơm xong xuôi, Tô Mạt mời Mạc Úy Thanh ra ăn cơm nhưng cô ta chẳng thèm nhúc nhích.
Tô Mạt khuyên nhủ một câu “Đừng để đứa bé đói bụng ” Mạc Úy Thanh cười cười.
“Nếu là con trai, tôi sẽ không đành lòng, nhưng nếu là con gái, cứ để nó chết đói cho xong ” Tô Mạt ghét nhất quan niệm này, cô lên tiếng phản bác “Cô đừng nghĩ vậy Cô cũng là con gái còn gì, hơn nữa, đó là một sinh mạng.” Mạc Úy Thanh vươn vai, đi dép lê quèn quẹt tới bên bàn ăn.
“Chị biết không, từ nhỏ đến lớn tôi không xỏ lỗ tai, bởi vì kiếp sau tôi không muốn làm đàn bà.” giọng nói của Mạc Úy Thanh rất nghiêm túc, đến mức Tô Mạt có phần kinh ngạc.
Tô Mạt không đáp lời.
Mạc Úy Thanh thong thả ngồi xuống, tự múc một bát canh rồi mới lên tiếng “Chị Tô, chị có vẻ ngốc nghếch...
nhưng khiến người khác cảm thấy an toàn.
Chắc chắn chị có nhiều bạn bè, bởi vì kết bạn với chị không cần suy nghĩ nhiềụ” Tô Mạt bị sặc khi nghe nửa câu nói đầu của cô ta.
Nhưng nghe Mạc Úy Thanh nói hết câu, cô bất giác ngẫm nghĩ, vài giây sau mới nói “Đây cũng coi là một ưu điểm, đúng không?” Mạc Úy Thanh bật cười “Chị có biết không, Thượng Thuần là người đàn ông của tôi, nhưng anh ta sắp có hai đứa con.
Một đứa trong bụng tôi, còn một đứa đang nằm trong bụng người đàn bà khác.
Chị có biết con bé đó bao nhiêu tuổi không?” Ngữ điệu của Mạc Úy Thanh rất bình thản như đang kể chuyện của người khác, cô ta dùng ánh mắt khích lệ đối phương trả lời câu hỏi của mình.
Tô Mạt vẫn chưa tiêu hóa hết nội dung câu chuyện của Mạc Úy Thanh, cô chỉ biết ngẩn người.
“Tôi không biết”.
Mạc Úy Thanh nói “Mười bảy tuổi”.
Cô ta uống một hớp canh.
“Đúng là trẻ con sinh trẻ con”.
Tô Mạt vô cùng sửng sốt.
Trên mặt Mạc Úy Thanh ẩn hiện ý cười, cô ta nghiến răng, nói “Nếu con bé đó nhỏ hơn hai tuổi thì sẽ là cưỡng hiếp trẻ con”.
Tô Mạt lên tiếng “Chuyện này...
Nếu sinh con...
hình như có thể kiện anh ta tội trùng hôn...” Mạc Úy Thanh phì cười.
“Kiện gì mà kiện, vợ anh ta không quản thì thôi, ai rỗi hơi đi kiện, mà kiện ai chứ?” Cô ta thở dài.
“Tôi theo anh ta từ năm mười tám tuổi, cũng gần mười năm rồi.
Có lẽ anh ta chê tôi già nên mới đi kiếm con bé nhỏ hơn anh ta hai mươi tuổi.
Hừ … tôi già rồi sao?” Cô ta ngẩng đầu, nhìn Tô Mạt chăm chú.
“Tôi thật sự già rồi sao?” Tô Mạt đành trả lời “Không, cô vẫn chưa già”.
Mạc Úy Thanh càng nói càng hăng hái “Hôm trước anh ta tuyên bố thẳng, ai sinh con trai, người đó sẽ được anh