Chương 20
khỏi sợ hãi, đôi chân tựa hồ đứng không vững.
Quản đốc dò xét thần sắc của cô, nhân lúc cô phân tâm, ông ta lập tức đoạt lại que hàn.
Sau đó ông ta lại lớn tiếng, ra lệnh giải tán đám đông.
Lão Lý tiến lại gần, nói nhỏ "Cháu hãy bỏ qua đi, cậu ta cũng bị thương rồi.
Bây giờ mà gây lớn chuyện, cháu lại thành người chẳng có lý lẽ.
Cháu là phụ nữ, một mình cháu không đấu lại bọn họ đâụ" Sống lưng Tô Mạt toát mồ hôi lạnh, cô chậm rãi ngồi xuống ghế, trong lòng thầm nghĩ không thể ở lại nơi này.
Nhưng cô không muốn quay về xưởng may của cậu, vì vậy cô tạm thời tiếp tục làm việc ở kho hàng đồng thời ra sức gửi đơn xin việc.
Chỉ có điều, bây giờ cô rơi vào tình trạng "cao không tới thấp không thông", tìm công việc thích hợp đâu có dễ dàng.
Khoảng thời gian tiếp theo, Ngưu mũi to không còn kiếm cớ gây chuyện với Tô Mạt, Lão Lý cũng tự động giúp đỡ cô, những người công nhân khác tỏ ra khách sáo với cô, không còn bàn tán nói xấu cô như trước.
Thậm chí có đồng nghiệp lân la tán gẫu với cô.
Tô Mạt chẳng để ý đến bọn họ, chỉ tập trung làm tốt phận sự của mình, mong mỏi thời gian trôi càng nhanh càng tốt..
Buổi chiều có công ty hẹn phỏng vấn, Tô Mạt lo không hoàn thành công việc nên tranh thủ làm vào giờ nghỉ trưa.
Sau khi kiểm kê hàng trong kho, Tô Mạt chuyển hàng đến giá để hàng ở gần cửa.
Giá để hàng cao mấy mét, bên trên xếp đầy thùng giấy.
Đầu bên kia có một người lén lút trèo lên cầu thang tới nơi cao đẩy thùng giấy ra bên ngoài.
Khi thùng giấy sắp rơi xuống, người đó nhẹ chân nhẹ tay trốn mất.
Tô Mạt không hề phát giác.
Cô cho rằng đây là cửa ra vào nhà kho, bên ngoài có nhiều công nhân đi lại, Ngưu mũi to chắc không dám làm càn.
Tô Mạt đứng một chỗ, cúi đầu kiểm kê sản phẩm.
Trong khi đó, thùng giấy ở bên trên mất thăng bằng rơi ụp xuống.
Tô Mạt giật mình, vô ý thức giơ tay lên đỡ.
Một tiếng “rắc” vang lên, Tô Mạt có cảm giác đau đớn như kim châm muối xát, đầu óc cô choáng váng quay cuồng.
Ngay lập tức có người chạy vào, xung quanh náo loạn.
Tay phải của Tô Mạt bị gãy xương.
Cô lập tức được đưa đi bệnh viện, tốn mất mấy ngàn tiện viện phí.
Tô Mạt về nhà nằm hai ngày, công ty im hơi bặt tiếng.
Tô Mạt gọi điện thoại đến công ty, người quản đốc nghe máy, nói khéo cô cứ ở nhà nghỉ ngơi, dù sao bên chúng tôi cũng không thiếu người, chúng tôi đã thông báo với bộ phận tài vụ kết toán tiền lương của cô trong tháng này.
Tô Mạt giật mình, biết bản thân đã bị mất việc như ý nguyện của cô.
Có điều hôm sau, cô lại nhận được thông báo yêu cầu bồi thường tổn thất hàng hóa của công ty, Tô Mạt tức đến mức nội thương.
Cô không nhịn nổi, xuống giường thay bộ quần áo sạch sẽ, buộc chặt vải băng treo cánh tay, chuẩn bị đi công ty hỏi rõ tình hình.
Ông Chung và Chung Minh đều tức giận.
Hai người bàn nhau cùng Tô Mạt đi công ty đòi công bằng.
Đám công nhân ở nhà kho hoặc là im bặt do không liên quan đến bản thân, hoặc là đổ hết trách nhiệm cho Tô Mạt, chỉ trích cô không cẩn thận, khiến hàng hóa bị hỏng hóc.
Chung Minh vốn là người nóng tính.
Cô không chịu nổi, đứng chắn trước Tô Mạt cất cao giọng cãi lộn, thậm