Chương 23
không mấy gãy gọn, nhưng đối phương nhẫn nại lắng nghe.
Cuối cùng, người đàn ông trẻ tuổi chau mày "Tôi không biết xảy ra chuyện này, nhưng tôi không thể chỉ nghe một phía từ cô.
Tôi phải tìm người khác tìm hiểu tình hình.
Hay là như vậy đi, bây giờ tôi còn bận tiếp khách, buổi chiều cô đến đây..." Trong lúc Tô Mạt và người đàn ông trẻ tuổi nói chuyện, Thượng Thuần không rời mắt khỏi cô.
Bắt gặp vẻ mặt nhợt nhạt của Tô Mạt, hắn bất giác cười cười xen ngang "Vương Tư Nguy này, cậu hay thật đấy, bắt một cô gái yếu ớt đi làm việc chân tay nặng nhọc ở nhà kho, cậu dùng người chẳng đạt yêu cầu một tý nào.
Cậu hãy nhìn cánh tay mảnh mai của cô ấy đi.
Hừm, cậu nhẫn tâm hành hạ người ta như vậy sao?" Vương Tư Nguy liếc Thượng Thuần một cái, miệng vẫn cười cười.
Cuối cùng anh ta hỏi Tô Mạt "Giám đốc Tùng giới thiệu cô vào làm à?" Tô Mạt không thoải mái khi bị Thượng Thuần nhìn chằm chằm.
Cô cúi đầu trả lời "Cũng có thể nói là vậy." Vương Tư Nguy không bận tâm đến câu trả lời nước đôi của cô, anh ta nói "Cô cứ về nghỉ ngơi trước đi, công ty có quy định của công ty.
Chiều nay phòng nhân sự sẽ có câu trả lời cho cô." Nghe câu trả lời ngắn gọn của Vương Tư Nguy, Tô Mạt đoán không ra ý tứ của anh ta, cô buột miệng "Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn đòi lại công bằng.
Nếu các anh còn bắt tôi bồi thường tổn thất hàng hóa..." Vương Tư Nguy lịch sự cắt ngang lời cô "Tô tiểu thư, tôi còn bận công việc." Tựa hồ sợ cô nghe không rõ, anh ta nói rành rọt từng từ một "Chiều nay phòng nhân sự sẽ gọi điện thoại cho cô, được chưa?" Tô Mạt sợ chọc giận anh ta, bất đắc dĩ gật đầu, quay người đi ra cửa.
Tô Mạt xuống đại sảnh tìm ông Chung, kể lại cuộc trò chuyện vừa rồi.
Ông Chung nhíu mày lắc đầu "Nghe qua là biết người ta thoái thác trách nhiệm, lời nói không đáng tin cậy một chút nào, cứ để cậu đi nói chuyện với bọn họ." Tô Mạt vội ngăn cậu "Người cháu vừa gặp hình như là giám đốc công ty, chính là người lần trước đến tìm cậu, tên Vương Tư Nguy." Ông Chung ngẩn người "Vương Tư Nguy?
Sao thằng đó lại tham dự vào vụ này?" Tô Mạt hơi tò mò "Cậu và anh ta có mối quan hệ làm ăn à?" Ông Chung thở dài "Không phải".
Ông không giải thích rõ, Tô Mạt cũng không tiện hỏi nhiềụ Một lúc sau, ông Chung lên tiếng "Chúng ta về nhà đợi đi, xem thằng đó nói thế nào, không xong thì chúng ta lại đến đây." Tô Mạt gật đầu, trong lòng thấp thỏm không yên.
Về đến nhà, cô cầm điện thoại di động đợi suốt buổi chiềụ Đến tầm chạng vạng tối, điện thoại mới đổ chuông, Tô Mạt còn chưa nhìn kỹ số điện thoại đã lập tức bắt máy, là Tùng Dung gọi tới.
Tùng Dung vẫn giữ ngữ điệu thờ ơ quen thuộc, chị ta nói thẳng "Bên nhà kho nói không cần cô nữa." Tô Mạt im lặng chờ đợi.
Tùng Dung nói tiếp "Dù bọn họ chấp nhận, bây giờ cô cũng chẳng thể làm việc ở đó.Phòng tiêu thụ sản phẩm của tôi vừa có một người nghỉ đẻ, cô đến đây đi " Tô Mạt giật mình, không ngờ sự việc lại biến chuyển bất ngờ như vậy.
Nhưng cô không bộc lộ ngay tâm trạng như trước, mà bình tĩnh hỏi "Chuyện bồi thường thì sao?" Tùng Dung nói "Cô cầm hóa đơn viện phí đến đây, công ty sẽ thanh toán cho cô."