Chương 28
Mạt nhất thời không lên tiếng.
Ở bên này, Tùng Dung nói "Lát nữa tôi đi công ty làm hợp đồng, ngày mai chúng ta có thể ký kết." Một khách hàng cười cười "Giám đốc Tùng vẫn phong cách nhanh gọn như vậy." Vương Tư Nguy mỉm cười "Chị vội gì chứ?
Đều là bạn bè cũ, chị còn sợ người ta chạy mất hay sao?" Mọi người cười ồ, Tùng Dung nói "Con người tôi là vậy, không giải quyết xong chẳng làm ăn được gì." Chị ta ngoảnh đầu hỏi Tô Mạt "Lát nữa cô về bằng gì?" Tô Mạt nghĩ thầm "Tôi chẳng quen ai ở đây, đương nhiên đi theo chị rồi".
Nhưng cô chưa kịp mở miệng, Vương Tư Nguy cất giọng thản nhiên "Chị cứ bận việc của chị đi, tôi sẽ đưa cô ấy về." Khi bữa cơm kết thúc, Tùng Dung đi trước, Vương Tư Nguy và mấy khách hàng chơi mạc chược ở trong phòng.
Tô Mạt và cấp dưới của Vương Tư Nguy là tiểu Tiếu ngồi đợi ở bên ngoài.
Thỉnh thoảng lại có nhân viên phục vụ mang khay hoa quả đi vào, rót rượu và đồ uống cho bọn họ.
Trong phòng vọng ra tiếng cười nói, pha lẫn tiếng nam nữ đùa giỡn mờ ám.
Tô Mạt cảm thấy không thoải mái, định lấy miếng thanh long ở khay hoa quả trên bàn uống trà đưa lên miệng.
Tiểu Tiếu ngăn cô lại, nói trông thanh long có vẻ chưa chín, chắc sẽ rất chua.
Nói xong, anh ta đưa cho Tô Mạt cốc nước hoa quả.
Tô Mạt vội nhận lấy.
Hai người trò chuyện một lúc, Tô Mạt uống hết cốc nước hoa quả.
Dần dần, Tô Mạt cảm thấy đầu óc choáng váng.
Cô thầm nghĩ, hóa ra tửu lượng của mình kém như vậy, trước đó chỉ uống hai ba chén đã có biểu hiện say rượụ Cô tựa vào thành ghế sofa một lúc, cuối cùng người từ trong phòng cũng đi ra ngoài.
Mỗi người đàn ông ôm một cô gái nối đuôi nhau đi qua chỗ Tô Mạt ngồi.
Tô Mạt nheo mắt, cảm thấy dáng vẻ của đám người này khi bước đi rất kỳ quái, nhưng cô không rõ khác lạ ở điểm nào.
Vương Tư Nguy là người ra khỏi phòng sau cùng, miệng anh ta ngậm điếu thuốc lá.
Tô Mạt cố lấy lại tỉnh cáo, hỏi "Vương tổng, tôi có thể về chưa ạ?" Vương Tư Nguy đi đến trước mặt Tô Mạt, cúi đầu nhìn cô mỉm cười "Tất nhiên, lát nữa tôi sẽ đưa cô về, tôi không nuốt lời đâụ" Mí mắt Tô Mạt ngày càng nặng trĩu, cô kêu thầm một tiếng, không xong rồi...
Vương Tư Nguy quay sang Tiểu Tiếu "Cậu cho cô ta uống bao nhiêu mà ra nông nỗi này?" Tiểu Tiếu nói "Cũng không nhiều lắm, nhưng loại thuốc này rất nặng." Anh ta hỏi "Làm thế nào bây giờ?" Vương Tư Nguy nói "Tôi đã hứa tặng tay Thượng Thuần một món quà.
Cậu hãy đưa cô ta lên phòng 209, anh ta sắp đến ngay bây giờ." Tiểu Tiếu ngây ra "Tôi nhớ trước đó anh nói là phòng 208." Vương Tư Nguy đột nhiên mù mờ.
Vừa rồi anh ta hít hơi nhiều "bột" nên đầu óc không còn tỉnh táo.
Anh ta ngẫm nghĩ một lúc, phòng 208 và 209 đều do anh ta đặt cho hai người, trong đó một phòng dành cho Thượng Thuần, một phòng cho ai nhỉ?
Người đó hình như rất ghét con số "8"...Không đúng, trên đời này làm gì có ai ghét con số này, "8" là phát, là con số may mắn biết bao...Vương Tư Nguy vỗ tay lên đầu, cuối cùng cất giọng chắc chắn "Là phòng 209, không sai, nhanh lên " Tiểu Tiếu "dạ" một tiếng, bế người phụ nữ đã bất tỉnh nhân sự trên ghế sofa.
Anh ta không nhịn nổi, buông một câu "Chẳng phải từ