⬅ Trước Tiếp ➡

Trương An khác với Tiểu Lưu, Tiểu Lưu là tài xế trực theo ca được nhà họ Lương thuê, ai cũng đều có thể dùng.
Còn Trương An là tài xế chuyên dụng của Lương Triều Túc. Là người rất được Lương Triều Túc tín nhiệm, có thể nói là tâm phúc.
Ngoại trừ cha Lương và mẹ Lương, người trong nhà họ Lương nhìn thấy anh ta đều sẽ gọi một tiếng anh Trương.
Có một điều thú vị là, từ trước đến nay Liên Thành luôn gọi anh ta một tiếng anh Trương vì lễ phép. Lúc Lương Văn Phỉ vừa mới trở về vẫn chưa rõ tình huống, cũng học theo gọi là anh Trương, có một lần Lương Triều Túc nghe thấy, cố ý sửa lại đúng cho cô ta.
Lúc đó Lương Văn Phỉ vô cùng vui vẻ, còn cố ý hỏi tại sao Liên Thành không cần sửa.
Lúc đó Lương Triều Túc trả lời, “Cô ta và em không giống nhaụ”
Khi đó Liên Thành còn cảm thấy rất đau khổ, giống trái tim được mình cẩn thận cất giữ ở trong tay lại bị người ta cầm ném xuống đất, dùng chân dẫm nát.
“Lương tiên sinh nói Tiểu Lưu học vấn không đủ, không hiểu được câu ‘Lửa đồng thiêu bất tận, gió xuân thổi lại sinh’, cậu ta bị cấm không được lái xe cho cô nữa, nội trong ba ngày nhất định sẽ an bài cho tiểu thư một tài xế chuyên dụng khác.”
Liên thành cảm thấy bị xúc phạm.
Việc bị hiểu lầm cố tình gặp Thẩm Lê Xuyên trên đường, cô cho rằng sau khi bị Lương Triều Túc cảnh cáo thì đã tính là kết thúc.
Dù sao trong lòng hắn che chở Lương Văn Phỉ nhiều như vậy, vấn đề có thể giải quyết trong tối, hắn tuyệt đối sẽ không để lộ bên ngoài, làm ảnh hưởng đến cô ta.
Nhưng trước mắt, hắn rõ ràng là đang thông báo cho tất cả mọi người, cô cố ý câu dẫn anh rể Thẩm Lê Xuyên. Đầu tiên là hù dọa cô, thứ hai là cho mọi người nhìn chằm chằm cô.
Nghĩ như vậy, Liên Thành bỗng nhiên minh bạch lý do tại mẹ Lương tối qua lại đi một chuyến đến phòng cô, càng hiểu rõ tại sao mẹ không cho cô bỏ qua lần kiểm tra sức khoẻ này, cô không thể nào trốn tránh.
Bại lộ chuyện có thai và bị nhận định là lòng mang ý xấu, kết cục của cả hai không thể nói là cái nào tốt hơn, dù sao cô đều không cõng nổi hậu quả.
Trương An bỗng nhiên xuống xe, mở cửa sau xe.
Trong tầm mắt Liên Thành xuất hiện một đôi giày da màu đen, thẳng lên trên là góc quần tây trang thẳng tắp, thể hiện phong thái lạnh lùng của đàn ông trưởng thành.
Cô vừa mới dời tầm mắt liền nghe thấy giọng nói không vui của người đàn ông. “Lên xe.”
Liên Thành không muốn lên xe.
Hai ngày nay đều không có một tin tức nào tốt, trong đầu cô còn hiện lên hình ảnh Lương Văn Phỉ đắc ý cười.
Trong lòng tích lũy không biết bao nhiêu buồn bực.
Liên Thành cằm túi xách, đi thẳng về phía cổng lớn.
Giọng nói của người đàn ông thể hiện sự không vui, “Em lại đi thêm một bước thử xem.”
Lửa đồng thiêu bất tận, gió xuân thổi lại sinh 野火烧不尽,春风吹又生 đây là câu thơ trong bài "Thảó của Bạch Cư Dị. Bản dịch Hán Việt là "Dã hỏa thiêu bất tận, Xuân phong xuy hựu sinh."
Liên Thành không nhúc nhích, không tiếp tục đi ra cổng, cũng không chịu quay người lại.
“Lên xe.” Lương Triều Túc bấm nút hạ cửa sổ xe, “Đừng lãng phí thời gian của tôi.”
Liên thành siết chặt nắm tay.
Nghĩ đến thẻ căn cước vẫn còn ở trong tay Lương Triều Túc. Nếu lần này cô không làm con rùa rụt cổ, một khi làm ầm ĩ quá mức khiến lộ ra chuyện có thai thì lúc đó đến rùa cũng không làm được.
Cô quay đầu bước lên xe.
Cửa xe bị đóng “Ầm” một tiếng vang lớn.
Tính khí khó chịu trỗi lên.


⬅ Trước Tiếp ➡