Liên Thành không thể chống lại sức mạnh to lớn của hắn ta, bị kéo ngã thẳng vào lòng hắn, cả người cô gần như co rút lại, "Bạch Anh..."
“Lương thiếu gia, người khác sợ anh, nhưng tôi không sợ đâụ" Bạch Anh nắm chặt tay cô, "Liên Thành chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với nhà họ Lương, các người không có tư cách đối xử tàn nhẫn với cô ấy như vậy."
Cô nàng dường như nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt cũng trở nên âm u, "Hay là vì năm đó vị hôn phu của cô ấy bị anh lập kế đưa lên giường Lương Văn Phỉ, làm việc xấu nên giờ đây có tật giật mình, biết rằng những gì cướp được thì cuối cùng vẫn là cướp được. Trong lòng không thể an ổn nên muốn trút hết cơn giận lên người Liên Thành?”
Lương Triều Túc mặt điếc tai ngơ, vẫn nhìn chằm chằm vào Liên Thành, ánh mắt cả hai giao nhaụ Sự đe dọa từ trong mắt hắn giống như cơn bão đen tối trên biển, cuốn cô vào vòng xoáy không đáy.
"Nếu không có thai thì em đến bệnh viện làm gì?"
Liên Thành kiên định trả lời “Tôi đến tìm Bạch Anh."
Lương Triều Túc không tin "Muốn tìm cô ấy thì sao lại xuất hiện một mình ở khoa sản?"
Bạch Anh kéo Liên Thành lại "Vì cậu ấy muốn đến tâm sự với tôi. Nói Lương Văn Phỉ ngày nào cũng bắt nạt cậu ấy, anh thì áp đặt Liên Thành, ép buộc cậu ấy chịu đựng. Uất ức trong lòng cậu ấy tích tựu thành núi, sau đó khóc ướt hết cả áo tôi. Vì vậy tôi phải thay áo nên xuống muộn một chút không được sao?"
Lương Triều Túc nhìn Liên Thành. Cô là người có tính cách mạnh mẽ, chưa bao giờ tâm sự hay khóc với ai. Hơn nữa, cô không giống với những người phụ nữ khác.
Người khác bị bắt nạt thì sẽ yếu đuối khóc lóc, còn cô lại giống như một con nhím, sẽ phản kích lại ngay lập tức chứ không bao giờ đè nén trong lòng.
Trong đầu hắn chợt nhớ đến đôi mắt ửng đỏ của cô lúc sáng. Lương Triều Túc im lặng vài giây rồi liếc nhìn Bạch Anh và Liên Thành “Là như vậy sao?"
Liên Thành hơi ngẩn người, không ngờ Lương Triều Túc dễ nói chuyện như vậy? Hắn cứ vậy mà tin rồi sao?
Bạch Anh siết chặt tay cô, Liên Thành lập tức phản ứng lại "Ừm."
"Vì sao lại ấm ức?" Vẻ mặt Lương Triều Túc bảy phần lạnh nhạt, ba phần khó hiểu, "Lần nào cãi nhau em đều chẳng đáp trả lại, Phỉ Phỉ còn bị chọc tức đến mức phải vào viện, vậy em còn cảm thấy ấm ức ở chỗ nào?"
Liên Thành tưởng rằng bản thân vốn đã quen rồi, nhưng lòng vẫn đau như dao cắt. Cảm xúc cuồn cuộn trỗi lên, khiến hai mắt cô ửng đỏ.
Cảm xúc không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt lăn dài trên má rơi xuống đất, làm ướt cả mặt sàn.
Lương Triều Túc đột ngột kéo mạnh cô, ôm cô vào trong lòng. Bạch Anh định giơ tay ngăn cản nhưng bị hắn gạt phăng đi, sự kiên nhẫn của hắn đã dùng hết, giờ đây chỉ còn lại lạnh lẽo "Bạch Anh, cô không sợ tôi, vậy thì đi hỏi ba cô một chút, xem ông ta có sợ không?"
Đe dọa.
Một lời đe dọa trắng trợn...
Bạch Anh không hoạt động trong giới kinh doanh nên không bị ảnh hưởng từ hắn, tự nhiên sẽ vô cùng can đảm, không hề biết sợ.
Nhưng cha Bạch và Lương Triều Túc lại cùng làm ăn trên thương trường, xét về mặt bên ngoài thì cha Bạch thuộc thế hệ trước, nên về bối phận sẽ chiếm ưu thế hơn.
Nhưng trên thực tế, không biết đã có bao nhiêu lần cha Bạch về nhà kêu gào "Sói đến rồi, con sói đó lại đến rồi", ông sợ Lương Triều Túc như sợ cọp.
...