Lương Văn Phỉ đành phải nuốt lại lời muốn nói xuống bụng, cô ta xoay người đi đến bên cạnh mẹ Lương, lẩm bẩm “Con thật sự đã tận mắt nhìn thấy, cô ta đứng ở trước cửa khoa sản vuốt ve bụng nhỏ, không tận mắt xác nhận thì con không an tâm được.”
Liên Thành nhận lấy giấy siêu âm, tay vuốt ve bụng nhỏ, “Tôi hâm mộ không được sao?”
Lương Văn Phỉ trừng mắt nhìn cô, đang muốn châm chọc vào câu thì đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cô ta im lặng, nhanh chóng kéo mẹ Lương đi nhanh ra bên ngoài.
Trưởng khoa nhân lúc dọn dẹp dụng͟͟ cụ, nói nhỏ vài câu vào tai cô, “Sự phát triển của thai nhi hình như có vấn đề, vừa rồi tôi cố hết sức tránh đi, chỉ nhìn thấy mơ hồ một phần bên, cô tốt nhất nên tìm thời gian, lần nữa làm kiểm tra để xác nhận lại.”
Liên Thành bất ngờ nhìn bà ấy, trưởng khoa gật đầụ
Cô rũ mắt xuống, tay chống ở mép giường run nhẹ.
Thật lâu sau mới nói cảm ơn.
...
Lúc Liên Thành đi ra ngoài, kết quả xét nghiệm máu cũng đã có.
Lương Văn Phỉ cầm giấy báo cáo, so sánh từng số liệu của Liên Thành với của cô ta.
Lương Triều Túc đứng bên cạnh cô ta, vẻ mặt không tốt lắm, “Tại sao các chỉ số lại thấp như vậy?”
Bác sĩ dựa vào số liệu hàng năm để làm giả kết quả, cũng trả lời như những năm trước “Chỉ số càng thấp thì càng khó mang thai.”
“Yên tâm rồi chứ?” Liên Thành tiến lên, lấy giấy báo cáo kết quả của bản thân, cầm ở tɾong tay, “Tôi không chỉ không có thai mà còn rất khó để có thai, chị nên thành thật xin lỗi tôi.”
Lương Văn Phỉ không mở miệng, cô ta không bỏ xuống được mặt mũi.
“Sao chị đột nhiên lại biến thành người nước ngoài, không còn biết nói tiếng Trung Quốc nữa rồi?”
Lương Văn Phỉ cắn răng, “Vẫn còn có một việc nữa, bác sĩ Trung y mà anh cả mời đến còn chưa có bắt mạch cho cô đâụ”
Liên Thành thuận thế liếc nhìn biểu cảm của người đàn ông.
Hắn đứng lặng ở đó, tɾong đáy mắt là một mảnh xám xịt, không hề có chút độ ấm.
Liên Thành không thể đoán được thái độ của hắn.
Cô không rõ hiện tại hắn đã yên tâm hay vẫn còn đang nghi ngờ.
Tốt nhất là yên tâm, chỉ khi hắn thả lỏng cảnh giác thì cô mới có thể bắt lấy cơ hội gặp riêng Bạc tiên sinh, liều mạng một phen.
Nhưng liều mạng một phen chưa chắc đã có tác dụng͟͟, trước khi cô chết, cô nhất định phải phát tiết hết nỗi uất ức tɾong lòng, “Chị có biết tại sao Thẩm Lê Xuyên vẫn luôn đối xử với chị rất lạnh nhạt không?”
Bị chọc thẳng vào tử huyệt, Lương Văn Phỉ nổi điên, “Còn không phải là bởi vì thứ tiện nhân mày à.”
“Sai lầm không bao giờ là do người khác.”
Liên Thành nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh miệt, vì lo sợ Lương Triều Túc nên tốc độ nói cực nhanh.
“Sự đa nghi của chị giống y như là một con rận bám tɾong xương, nước sôi cũng không diệt được. Người ta tiêu tiền để hẹn hò ngắm trăng với chị, chị lại tiêu tiền để tìm chứng cứ người ta ngɵạı tình, người ta nói ánh trăng đêm nay thật đẹp, chị lại hỏi người ta đang nhớ tới bạch nguyệt quang nào. Người ta yêu đương đều là lãng mạn đến chết không phai, còn chị là nghi ngờ đến chết mới thôi.”
Khóe mắt Lương Văn Phỉ tức giận đến muốn nứt ra, quay đầu kéo Lương Triều Túc. “Anh cả.”
Liên Thành rút lại sự mỉa mai trên mặt, cực kỳ đề phòng nhìn bọn họ.
Lương Triều Túc nhìn cô chăm chú, có lẽ là do ảo giác, cũng có lẽ là do nhìn lầm, Liên Thành hoảng hốt cảm thấy tɾong mắt hắn lại có loại tinh thần sa sút và cô tịch.