Rất nhiều đêm khuya nước sôi lửa bỏng, hai chân cô đặt lên vai hắn, thô ráp cọ xát, cọ tróc cả một lớp da của cô.
Ngón tay của người đàn ông chạm đến tấm chắn thật dày “Thật sự tới?”
Liên Thành cụp mắt “Nếu anh không tin thì có thể kiểm tra, thùng rác trong phòng tắm có chứng cứ.”
Cô hiểu rõ bản tính đa nghi của Lương Triều Túc nên đã chuẩn bị tốt cho mọi tình huống.
Người đàn ông hoàn toàn bực bội “Em cố ý?”
Cô trước đây từng giả vờ không khỏe, cũng từng uống nước lạnh, từng ăn đá, thậm chí dùng cả thuốc chỉ để kỳ kinh nguyệt có thể đến sớm hoặc kéo dài.
Liền Thành vén váy xuống, nhỏ giọng phủ nhận “Thật sự là do quá nóng nên không nhịn được.”
Giọng nói cô tiếng lớn thì thanh, tiếng nhỏ thì ngọt, lúc này cụp mi rũ mắt, vừa ngoan vừa vô tội. Giống như hoa lê đầu cành bị mưa phùn quấy nhiễụ
Đàn ông dù có ý chí sắt đá đến mấy nhìn thấy cũng không nhịn được muốn chiều theo cô.
Nhưng Lương Triều Túc đã nhìn thấy bộ dạng cô giả vờ đáng thương quá nhiều, về vấn đề nguyên tắc hắn không thể không cứng rắn với cô, tức giận kéo mạnh tay cô.
Liên Thành không chịu được sức mạnh của hắn, bị kéo ngã xuống cuối giường.
“Không phải tôi đã cảnh cáo em không được phép ăn đồ lạnh rồi sao?”
Liên Thành không hé răng, sợi tóc đen dày xõa lên trên giường, tóc che khuất khuôn mặt cô, chỉ lộ cái cằm nhỏ nhắn, sự tương phản giữa làn da trắng nõn và sợi tóc đen nhánh tạo ra vẻ đẹp vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Nhưng cô không trang điểm, không chăm sóc bản thân, tóc không đủ độ bóng, thiếu sức sống, cả người trông có vẻ yếu ớt.
Lương Triều Túc nhất thời lặng người, đứng yên bất động, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn “Trả lời.”
Liên Thành không có nhận ra sự thay đổi của hắn.
Cô đối với Lương Triều Túc tích lũy quá nhiều cảm xúc tiêu cực, vào lúc bị hắn mạnh bạo kéo đi đã kìm nén đến cực hạn “Anh muốn đánh tôi sao?”
Liên Triều Túc bỗng nhiên hít sâu, ánh đèn khắc họa hình dáng hắn, u ám đến cực độ “Tôi từng động tay đối với em sao?”
Lương Triều Túc chưa từng động tay với cô, nhưng hắn có rất nhiều thủ đoạn hạ lưu khó mà mở miệng.
Trong hai năm từ 18 đến 20 tuổi, Liên Thành phản kháng rất kịch liệt. Ngoại trừ bận tâm cha Lương và mẹ Lương nên không dám kinh động nhà họ Lương, cô đã thử qua rất nhiều cách để phản kháng, từ bỏ trốn đến chụp ảnh khỏa thân của hắn để uy hiếp.
Lần phản kháng kịch liệt nhất, cái giá mà cô phải trả đó là tạm nghỉ học một năm. Trong một năm đó, bất kể ngày đêm, thủ đoạn của hắn ùn ùn không dứt, dạy cho cô ngoài mặt phải biết thuận theo hắn.
Liên Thành tìm thấy lại lý trí từ chuyện lúc trước, không dám tiếp tục chọc giận hắn “Không có.”
Lương Triều Túc cúi người, lòng bàn tay đặt lên mặt cô, vén sợi tóc ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn của Liên Thành.
Trong mắt cô có vết nước, long lanh ướt át, quật cường không chịu rơi xuống, lông mi không thèm chớp một lần, giống y như một con nai rừng tính khí hung hãn.
Liên Thành phát hiện tay hắn dần đi xuống dưới, đồng thời cảm giác lòng ngực của hắn dính sát lên người cô, hơi thở nóng bỏng ngày càng tăng cao, sôi sục cùng với du͙c vọng đặc trưng thuộc về đàn ông.
Liên Thành không thể nào tin được hắn có thể cầm thú như vậy, muốn giãy giụa.
Lương Triều Túc lùi lại một bước, xoay người rời đi.
Liên Thành vui mừng kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng lại, một phút sau mới dám thả lỏng người, ngã xuống giường.
...