⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Thành đã bị công khai tuyên bố là hàng giả, dựa theo lẽ thường, tương lai cô muốn gả vào một nhà giàu mới nổi đã là dựa vào mặt mũi của nhà họ Lương.
Mẹ Lương hiện tại cho cô quyền lựa chọn con cháu thế gia là đã cho thấy rõ thái độ, nhà họ Lương thừa nhận đứa con gái này.
Cảm xúc trong lòng Liên Thành nhất thời trăm đường ngổn ngang, lại không dám đồng ý với bà “Mama, con mới vừa tốt nghiệp, hai năm nữa vẫn còn phải bận rộn sự nghiệp.”
Mẹ Lương cho rằng cô không buông bỏ được tình cũ, không khỏi cảm thấy sốt ruột. “Liên Thành, con nên biết đâu là nặng nhẹ , có một số việc nghĩ trong lòng thì không sao, rốt cuộc không phải ai cũng là thánh nhân, nhưng nếu như thật sự làm ra thì liền sẽ không còn giống nhaụ”
Làm ra cái gì, cái gì không giống.
Là sợ cô tranh giành Thẩm Lê Xuyên, làm nhà họ Lương mất mặt, hay vẫn là sợ Lương Văn Phỉ thương tâm.
Liên Thành phát hiện bản thân cười không nổi nữa “Mama, con không có nghĩ.”
Thực ra, cô biết cô nên nói thêm vài câu để giải thích rõ ràng, nói thẳng ra cô đã sớm buông bỏ Thẩm Lê Xuyên từ lâụ
Nhưng sự ấm áp vừa mới dâng lên trong lòng cô, giờ đây như hóa thành chì làm cô đau đớn, đầu óc trống rỗng, trời đất quay cuồng.
“Vậy thì tốt.” Mẹ Lương tin lời cô, ân cần nói “Con đưa thẻ căn cước cho mama, để mama sắp xếp kiểm tra sức khỏe cho con.”
Hai tay Liên Thành lạnh lẽo.
Cô dường như đã thông suốt hết tất cả mọi chuyện.
Kiểm tra sức khỏe lần này không phải chỉ đơn giản là kiểm tra sức khỏe, mà nó chính là lá thư cam kết cô sẽ không gây rắc rối cho hôn sự của Lương Văn Phỉ, cô đồng ý chính là cô chịu thua, không đồng ý chính là đại biểu cho việc không cam lòng, có âm mưu gây rối.
Mẹ Lương phát hiện bàn tay cô tiết ra mồ hôi lạnh, ánh mắt hiện lên tia nghi ngờ.
Liên Thành nhất thời nghĩ không ra được biện pháp nào khác, chỉ có thể đồng ý “Thẻ căn cước con không có mang theo bên người, ngày mai con sẽ đưa cho mẹ.”
Sau khi mẹ Lương rời đi, Liên Thành ngơ ngác ngồi trên sô pha, im lặng thật lâụ
Không chỉ riêng về vấn đề kiểm tra sức khỏe, thẻ căn cước của cô hiện tại vẫn còn ở trong tay Lương Triều Túc.
Người đàn ông đó, không thấy thỏ sẽ không thả đại bàng.
không thấy thỏ sẽ không buông đại bàng 不见兔子不撒鹰 một cách nói trong tiếng Trung. Trong trường hợp này có thể hiểu là không đạt được mục đích thì sẽ không buông tay.
Lần này cô muốn lấy được căn cước, còn không biết sẽ phải trả cái giá lớn gì nữa.
Sáng hôm sau, Liên Thành dậy sớm, tranh thủ lúc người hầu đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng, đến gõ cửa phòng Lương Triều Túc.
Dì Vương đúng lúc đi ngang qua, vội vàng ngăn cản cô lại “Liên Thành, đại thiếu gia khi vừa thức dậy sẽ có hơi nóng nảy, cậu ấy ghét nhất bị người khác quấy rầy vào buổi sáng, con cũng biết mà.”
Đương nhiên Liên Thành biết rõ, nhưng hiện tại cô không còn biện pháp nào khác.
Lương Triều Túc nhìn qua giống như là người cấm dục, nhưng thật ra lại rất nặng dục. Một khi đã động ý niệm, hắn sẽ không bao giờ chịu dừng lại cho đến khi được thỏa mãn.
Huống chi kỳ kinh nguyệt của cô vốn dĩ chính là giả, cô thật sự không dám đơn độc ở chung với hắn, cô không thể mạo hiểm lớn như vậy.
“Dì Vương, con có việc cần tìm anh ấy.”


⬅ Trước Tiếp ➡