⬅ Trước Tiếp ➡

“Khụ khụ… À… Su Su Để anh xem chân của em, xem có bị thương nặng không?” Lúc này viện trưởng Park mới thả cậu nhóc ra.
Ha ha, đại tình thánh Park, không phải mới gọi người ta là ‘bảo bối’ sao? Bây giờ biết ngại rồi à? Kim Jaeioong cầm hộp y tế trong tay, nghĩ thầm, sau đó nhìn về phía viện trưởng Park.
Viện trưởng Park ngồi xổm xuống, đặt cái chân bị thương của cậu nhỏ lên đùi mình, nhẹ nhàng cởi giày của cậu bé ra.
“Chú ơi Anh Jaeioong nói không được động đậy.” Lee Hyuk Jae đúng là đứa nhỏ cùng Kim Junsu lớn lên, ngay cả tư duy cũng khác người như nhaụ
“Không sao, tôi cũng là bác sĩ, là đồng nghiệp của Jaeioong.” Đụng phải đứa nhỏ ngốc nghếch thế này, Park Yuchun chỉ có thể cẩn thận giải thích, động tác trên tay cũng không dừng lại. Ai ngờ bảo bối nhà hắn lại rút chân về “Chú Park… cháu… cháu tự cởi… Nãy mới đá banh xong… có… có chút mùi…” Càng về sau cậu nhóc càng nói nhỏ dần. Nếu Park Yuchun không dựng thẳng lỗ tai lên, chắc sẽ không nghe được.
“Vật nhỏ Em muốn chọc giận anh hả? Đã bị thương thế rồi còn bận tâm mấy chuyện đó Sợ anh ngửi thấy mùi chứ không sợ anh đau lòng à?” Túm cái chân lại, tháo giày thể thao ra, vớ cũng được ném xuống mặt đất Sao sưng thành thế này? Vật nhỏ đá banh đến không muốn sống sao? Đã bị thương thành thế này, còn sợ mấy chuyện vặt vãnh đó.
Nhìn cái chân bị thương của Kim Junsu, Kim Jaeioong vội vàng cầm hộp y tế tới “Su Su, rốt cuộc bị thương thế nào?”
Trước kia Kim Junsu đá banh cũng thường bị thương, nhưng lần này hình như nghiêm trọng hơn nhiều, bị trẹo chân không nhẹ.
Park Yuchun chăm chú kiểm tra chân của cậu bạn nhỏ, xem ra không bị gãy xương “Jaeioong, tôi thấy em ấy bị bong gân rồi, nhưng vẫn nên kiểm tra lại, bây giờ đưa em ấy đến bệnh viện đã.”
Kim Jaeioong vừa bôi thuốc giảm đau lên chỗ bị thương của Kim Junsu vừa dặn dò Lee Hyuk Jae “Hyuk Jae, em dọn đồ cho Junsu đi, anh đưa nó đến bệnh viện, đừng gọi cho chú dì, mất công chú dì lại lo lắng, em cũng về nhà đi.”
“Em cũng đi, em có thể giúp anh chăm sóc Junsụ”
“Không cần đâu, em về muộn sẽ làm ba mẹ lo lắng đấy.” Một tay bác sĩ Kim cầm hộp y tế, một tay xách ba lô của Kim Junsu, còn viện trưởng Park đương nhiên là chịu trách nhiệm bế cậu bạn nhỏ ra xe, đưa đến bệnh viện rồi.
============================================================
“Jaeioong, cậu lái xe đi, tôi ôm em ấy, nếu không giữa đường xóc nảy, tôi sợ chân em ấy lại càng đaụ”
“Ừ, biết rồi.” Tài xế Kim thầm nghĩ Nhìn xem, tôi đã tạo cơ hội cho cậu, sao cậu cứ làm phiền tôi để nói chuyện yêu đương vậy? Chờ tôi đến Đại Kim Quy, xem tôi xử cậu sao
Viện trưởng Park bế bảo bối của hắn đặt vào chỗ ngồi phía sau xe, động tác nhẹ nhàng như nâng báu vật, sau đó hắn cũng bước vào, thấy đã ngồi vững, liền đưa tay ôm lấy cậu bạn nhỏ.
“Chú Park, cháu… có thể tự ngồi… không cần… không cần chú…” Cậu bạn nhỏ vừa nãy được viện trưởng Park bế, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ ửng lên, hoàn toàn quên mất phải gào khóc lên khi thấy chú Park thân mến chủ động đến ôm mình.
“Tự ngồi cái gì? Cậu bạn nhỏ Kim Junsu Bây giờ em là bệnh nhân, anh là bác sĩ, anh đương nhiên phải có nghĩa vụ chăm sóc em.” Park Yuchun có chút tức giận, vừa ôm vật nhỏ đặt lên đùi, vừa quở trách.


⬅ Trước Tiếp ➡